Cảm Nhận Thơ & Tranh Xuân Dậy Thì Của Xuân Thi- Lê Công Dzũng

 Tác giả: Lê Công Dzũng 

 

ĐÔI LỜI GIỚI THIỆU CỦA BBT HƯƠNG XƯA.

Ban Biên Tập Hương Xưa nhận được tác phẩm kết hợp Xuân Dậy Thì, tranh và thơ của chị Xuân Thi ở California, bài cảm nhận của anh Lê Công Dzũng cùng kết hợp với ngón đàn độc tấu Gái Xuân của nhạc sĩ Ngô Tín từ lâu, có lẽ cũng đã gần hai tháng. Sự kết hợp này được dàn dựng và đạo diễn của một người không có tên ở đây, nhưng anh là nhân vật chính đã phối hợp và khích lệ mọi người để làm nên tác phẩm chung này: nhà thơ Nguyễn Hoàng Lãng Du. Như thế chúng xin chân thành cám ơn chị Xuân Thi, anh Ngô Tín, anh Lê Công Dzũng cùng anh Nguyễn Hoàng Lãng Du đã phối hợp để đóng góp vào tác phẩm Xuân Dậy Thì, thơ và tranh của chị Xuân Thi. Hương Xưa đã để dành tác phẩm này cho đến hôm nay mới đăng như là một món quà đặc biệt tặng chị Xuân Thi nhân ngày sinh nhật. Xin chúc mừng sinh nhật chị Xuân Thi và cám ơn tất cả. Xin mời quí thân hữu thưởng lãm tác phẩm kết hợp này. Bài thơ cũng đã được chính chị Xuân Thi chuyển sang Anh ngữ như là một lời gởi gắm tâm sự đối với giới trẻ hôm nay.

Thân ái kính chào lêtrọngminhkha

VÀI CẢM NHẬN khi đọc thơ và xem tranh XUÂN DẬY THÌ của XUÂN THI

Một buổi sáng mùa Xuân, người thiếu phụ bỗng nghe như có một đóa hoa mai vừa chớm nở trong hồn. Bao nhiêu tháng năm dài sống kiếp tha phương với bao nỗi buồn vui chôn kín trong lòng chưa một lần cùng ai than thở! Sao sáng hôm nay bỗng nghe điều kỳ diệu, khi đoá hoa mai trong hồn chớm nở và hình như bao nhiêu mùa Xuân cũ cũng thay nhau trở về trong trí tưởng của cô:

Một cành mai trong hồn vừa chớm nở

Xuân quê người hay Xuân nhớ quê xưa ( Xuân Thi) 

 

 

Rồi cứ thế cô phóng bút tiếp nối những vần thơ. Những vần thơ của một thời ấu thơ êm đềm và mộng mị. Nhớ lại cái thuở thẹn thùng và mầu nhiệm khi nhận ra mình đã trở thành con gái:

Phút nhiệm mầu đổi thay đời con gái

Nỗi thẹn thùng chưa bao giờ dám nói

Chỉ một mình sống mãi với bâng khuâng (Xuân Thi)

Bao nhiêu mùa Xuân đã đi qua, “áng mây Tần còn vấn vương” và “kỷ niệm xưa vẫn âm thầm ấp ủ”. Nhớ làm sao “những giọt nắng bên thềm”và những bước chân chập chững nhẹ nhàng đi vào thiên đường của tuổi ấu thơ. Có lẽ cái kỷ niệm đáng yêu nhất và cũng làm cho cô bối rối nhất là một buổi sáng mai nào đó trong vùng trời tuổi thơ, cô nghe lòng rất đổi thẹn thùng khi Mẹ bỗng reo lên:

Lòng bối rối vì một lời mẹ nói

“ Con lớn rồi mang nịt vú đi con” (Xuân Thi)

Là con gái chắc không ai lại không trãi qua cái tuổi dậy thì với những nét bối rối, thẹn thùng nhưng vô cùng đáng yêu đó. Rồi cô “mang nịt vú” và “bận áo dài”, chiếc áo dài thanh tân như lòng cô với một đổi thay thầm kín đã làm cho cô bẽn lẽn rồi cô viết lên những dòng thơ chân thật và dễ thương:

Một đổi thay thầm kín ở trong tôi

Một mình em đi giữa nắng Xuân tươi

Nắng bẽn lẽn hôn lên đôi tà áo

Lên bờ vai…lên cả ngực lao xao (Xuân Thi)

Và cũng kể từ ngày ấy, cô không còn bé bỏng nữa, cô đã giã từ “ những con đường phố trong mơ”, “giã từ cái tuổi ô mai” nhí nhảnh, thay chiếc áo mới và đi vào cuộc đời với những bước chân còn vụng dại. Và tà áo dài năm xưa đó cứ bay theo những bước chân cô lạc lõng tha phương, rồi một ngày muốn quay trở lại:

Tìm em bé tuổi ô mai thuở đó

Những ngày vàng trong thiên đường tuổi nhỏ

Tạ tình em đã vội bỏ em đi (Xuân Thi)

Những kỷ niệm với em của một thời thơ ấu ấy bỗng sống dậy và được cô “muôn đời trân quí”. Có lẽ cô đã chôn hết bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu hạnh phúc trong cái thiên đường tuổi thơ đó. Nên sau bao nhiêu năm tháng tha phương lưu lạc, sáng hôm nay cô bỗng cảm nhận ra:

Rồi đây…”mai sau dẫu có bao giờ”

Thì thầm với em một lời than thở

“Sau dậy thì đời chẳng có chi vui” (Xuân Thi)

Bài thơ được chấm dứt một cách đột ngột với nỗi buồn như còn đọng lại, gây cho ta bao nỗi bâng khuâng. Phải chăng đằng sau những choáng ngợp huy hoàng , vinh quang của cuộc sống tha phương cô đã thực sự mang nặng những nỗi niềm “chôn kín trong lòng chưa cùng ai than thở”?

Bức tranh sơn dầu “Xuân Dậy Thì” đã mang đến cho người xem một cảm giác bình yên, một sự mát rượi của tâm hồn bằng những tông màu êm dịu với những đường nét chấm phá nhẹ nhàng, uyển chuyển như ẩn dấu một khung trời của tuổi thơ: ở đó có hạnh phúc và bình yên thật sự. Bình yên và hạnh phúc đã thấm sâu và in đậm vào tâm hồn tác giả. Nên dầu có lưu lạc tha phương hơn nửa cuộc đời, với bao nhiêu nỗi buồn vui giấu kín trong lòng, nhưng khi nhớ lại khung trời tuổi thơ, cô vẫn cảm thấy một thoáng hạnh phúc và bình an được thể hiện qua những đường nét mềm mại và những tông màu êm dịu, những tông màu của tuổi thơ, của hạnh phúc, cho dầu ẩn dấu đàng sau ta vẫn cảm nhận được một chút gì đó bâng khuâng, ngập ngừng, tiếc nuối…

Đọc bài thơ và thưởng thức bức tranh của Xuân Thi, có lẽ ta sẽ được cảm nhận và thấy rung động hơn khi được nghe thêm ở background tiếng đàn độc tấu guitar nhẹ nhàng, ngọt ngào và dìu dặt của Ngô Tín trong nhạc phẩm “Gái Xuân”. Tiếng đàn cứ quyện mãi vào lời thơ, cứ hòa vào những đường nét êm đềm của bức tranh càng làm cho thơ và nhạc thấm sâu vào hồn. Hình như ở đây sự kết hợp của Thơ, Tranh và Nhạc đã đạt đến độ hài hoà tuyệt diệu làm cho người nghe cứ mãi ray rứt, bâng khuâng?

Lê Công Dzũng Feb.3, 2015



 

XUÂN DẬY THÌ tranh sơn dầu Xuân Thi

 

Mời xem:

https://www.youtube.com/watch?v=2l0-rprzM_g

Xuân Dậy Thì Thơ Xuân Thi
Cô Gái Xuân
Nhạc Phạm Duy
Trình bày Ngô Tín
Hình Ảnh Tranh Xuân Thi

XUÂN  DẬY  THÌ thơ Xuân Thi

Một cành mai trong hồn vừa chớm nở
Xuân quê người hay xuân nhớ quê xưa
Xuân trong tôi một mùa Xuân muôn thuở
Vui hay buồn chưa than thở cùng ai
Kiếp tha hương bao tháng năm dài
Mùa Xuân cũ chưa phai màu nhớ .

Một sớm mai có mây hồng rực rỡ
Có mai vàng nở thắm ở trong tôi
Và trong tôi biết bao nỗi bồi hồi
Phút màu nhiệm đổi thay đời con gái
Nỗi thẹn thùng chưa bao giờ dám nói
Chỉ một mình sống mãi với bâng khuâng .

Rồi Xuân đi Xuân đến đã bao lần
Áng mây tần còn vấn vương trời cũ
Kỷ niệm xưa vẫn âm thầm ấp ủ
Khi Xuân về hồn rũ áo phong sương
Nắng bên thềm sưởi ấm giọt yêu thương
Chân bước nhẹ vào thiên đường thơ ấu
Để đón Xuân Má cho may áo mới
Má bỗng reo con Mẹ đã lớn rồi
Con không còn con nít nữa con ơi
Mấy đêm dài thao thức mãi không thôi
Lòng rối bời vì một lời Mẹ nói :
“Con lớn rồi mang nịt vú đi con “.

Đóa mai vàng hôm qua còn đơm nụ
Sáng hôm nay năm cánh nở đón Xuân
Tà áo dài rất tha thiết thanh tân
Giữa đường phố người tưng bừng đón tết
Chắc thiên hạ chung quanh đều đã biết
Một đổi thay thầm kín ỡ trong tôi
Một mình em đi giữa nắng Xuân tươi
Nắng bẽn lẽn hôn lên đôi tà áo
Lên bờ vai… lên cả ngực lao xao
Đường phố êm sao chân bước gập ghềnh .

Xuân quê người lang thang đi giữa nắng
Ngắm bóng mình từ một thoáng hương xưa
Nhớ thương ơi nói mấy cho vừa
Con đường phố trong mơ còn tất cả
Chỉ không còn em bé nhỏ tung tăng
Tuổi ô mai tắt lịm giữa mùa Xuân
Thay áo mới bước chân còn vụng dại
Tà áo ai bay giữa nắng Xuân phai…

Cho tôi được một lần quay trở lại
Tìm em bé tuổi ô mai thuở đó
Những ngày vàng trong thiên đường tuổi nhỏ
Tạ tình em đã vội bỏ em đi
Trả lại cho em tất cả những gì
Những kỷ niệm vẫn muôn đời trân quí

Cài tóc em kẹp nhựa hồng nhỏ tí
Mang vào chân em đôi dép ny lông
Dúi vào túi em tiền một vài đồng
Mua đậu phụng bịch đá bào xí muội
Giữa đám trẻ lao xao em chờ đợi
Đã đến phiên mình được quay kẹo kéo
Trúng con số to em cười ngặt nghẽo
Tiếng em cười trong trẻo ngây thơ
Rồi đây…” Mai sau dẫu có bao giờ “
Thì thầm với em một lời than thở
” Sau dậy thì đời chẳng có chi vui” .

Xuân Thi .

SPRING IN THE PUBERTY AGE

A branch of mail flowers has just come to my mind
Is it really Spring here or the memory of spring from homeland ?
A Spring that lives inside of me all the times
I’ve never complained whether I am sad or happy
Living a life away from home for many long years
But the memories of spring hasn’t faded in me.

One early morning, when the sky is full of bright – color cloud
I could feel the presence of mail flowers
And a fretty feeling inside of me
A marvelous moment has changed a young girl’s life
Too embarrassed to tell anyone
I live on in a daze all by myself .

Spring has come and gone many times
Has hesitated as the cloud on the top of the mount Tan
Old memories has been silently kept inside
When spring arrives , I take off my coast worn out by wind and dew
The sunshine on the porch warm up drops of love
I walk gently into  my heavenly tender age
To welcome the Spring, Mom gave me new clothes
She cheerfully said  ”Ah ! You have grow up “
Oh my dear , you’re no longer a child !!
The following nights I stayed awake
Feeling confused for what she said
” You have grown enough to wear your bras”

Yesterday , the yellow flowers were still in buds
But today they were all in bloom
For the coming of spring
The flaps of my new dress were fluttering
In the streets full of people
Who were welcoming the coming of New Year
Perhaps  people around  me already knew
A hidden change inside of me
I was walking alone under the fresh spring sunshine
The sunlight shyly kissed the two flaps of my dress
Onto my shoulders…even my unsettled breasts
The even street seemed bumpy under my feet .

Under the sunshine , I walk aimlessly on New Year’s day
Remembering myself from the old days
O sweet memories ! Words can not describe how much I miss you
The downtown streets of my dream are all in there
Only the little girl running around no longer exists
Her sweet age had stopped in the mid of Spring
Changing her clothes to step into the womanhood
Walking clumsily in the busy streets
With the dress fluttering  in the fading sunshine

Give me just one time to come back
To look for that sweet little girl
The golden days of the heavenly childhood
To say sorry for having left you
To give you back all memories
That you have forever cherished

Putting on your head a little pink hair piece
And your feet a pair of nylon sandals
A few dollars in your pocket
To buy peanuts , ice cream and fruit candies
Waiting among the noisy kids
For your turn to spin the wheel
Happily laugh to see a big number
The sound of a clear innocent laughter
Someday ” there will be a time “
I whisper in your ears
After the puberty time life is no longer fun .

Xuanthi299@yaoo.com{jcomments on}

 



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phố núi Pleiku và những tâm hồn nghệ sĩ- Nguyễn Đoan Tuyết

Bài Thơ Tháng 12- Phạm Xuân Đài

Autumn Leaves/ Lá Thu- Cô Trần thị LaiHồng