Lời Giới Thiệu về Tập Thơ ” NGẠI “- Mang Viên Long

 Tác giả: Mang Viên Long

Con Đường Đi Vào Thơ…

Thơ vốn dĩ không chịu khép mình vào bất kì một khuôn khổ nhất
định chật hẹp nào – nhưng Thơ có những “đòi hỏi” riêng rất nghiêm
nhặt: Đó là Trái Tim Yêu Thương chân thành rộng mở trước cuộc đời,
trước tình Người, với khát vọng đạt đến đỉnh cao của Chân Thiện Mỹ mà
nhân loại ngàn đời luôn hướng đến để làm thăng hoa cho đời sống ( vốn
phiền não & khổ đau)  – sống đời đáng sống trong niềm an lạc và hạnh
phúc…
Chính vì vậy – con đường đi vào Thơ phải bắt nguồn từ Trái Tim
(đến Trái Tim) : Thơ Thục Nguyên – đã được viết bằng Trái Tim với hồn
thơ chân thật,  sáng tạo và ngập tràn cảm xúc. Tôi đã được đọc Thục
Nguyên trên vài tập thơ in chung – nhất là rải rác trên các báo ( và
các trang website) như : Báo Sài Gòn Giải phóng, Báo Văn nghệ Thành
phố, Báo Tuổi trẻ, Tập san Tuyến đầu, Báo Cao su Việt Nam, Báo Ấp Bắc,
Tạp chí Thế giới mới, Tạp chí Sóng nhạc, Tap chí Văn nghệ Bình Định,
Tạp chí Nhà văn…đều có chung một suy nghĩ: “ Thơ Thục Nguyên rất có
hồn”. Cái “ hồn” ấy – chính là sự chân thành từ Trái Tim Yêu thương
vậy!


Bài Thơ “Ngại” sau đây là một ví dụ ( trong một số bài – nhất
là tứ tuyệt –  đã đạt đến điều mà Thơ “đòi hỏi”) :
NGẠI

Đôi khi muốn gói chút thơ
Tặng người như buổi nguyên sơ tặng người.
Chần chừ nửa định nửa thôi
Ngại nay thơ bạc phụ thời xanh xưa.

Đôi khi muốn hứng chút mưa
Rắc lên kỷ niệm xa đưa trong hồn.
Ngập ngừng chợt nắm chợt buông
Ngại tay chạm trái tim cuồng si ai.

Đôi khi muốn mở u hoài
Rủ em về nhặt tàn phai cuối đường.
Mơ hồ lá rụng chiều sương
Ngại chân lạc lối tình vương thuở nào.

Đôi khi muốn mượn chiêm bao
Vượt đêm huyền mộng đi vào cõi em.
Phân vân gió lịm bên thềm
Ngại lay động nỗi niềm riêng ngủ vùi.

Cuối cùng cũng viết cho người
Giăng thơ buộc khúc định đời tìm nhau.
Ngõ xưa cung bậc tình đầu
Nhớ thương mấy độ nhạt màu tóc xanh.

Thục Nguyên.

 
Quê Nhà , những ngày cuối tháng 1 – 2013

MANG VIÊN LONG

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phố núi Pleiku và những tâm hồn nghệ sĩ- Nguyễn Đoan Tuyết

Bài Thơ Tháng 12- Phạm Xuân Đài

Autumn Leaves/ Lá Thu- Cô Trần thị LaiHồng