Đôi Nét Về Diễn Đàn Nhất C ...

Đôi nét về Diễn Đàn Nhất C ,,,

Viết bài: Lê Công Dzũng

Hình ảnh và trình bày: Võ Kim Huê

Đôi lời mở đầu:

Tôi viết bài này bằng tất cả sự trân trọng và nâng niu về tình bạn, về những người bạn thân quí của chúng ta. Bài viết được viết đi viết lại nhiều lần trong 1 tháng. Dầu vậy, cái nhìn vẫn còn là một cái nhìn chủ quan. Hơn nữa vì trong khoảng thời gian xa cách 40 năm, có thể nhiều điều đã thay đổi từ cách nhìn, cách suy nghĩ và cách sống của mỗi chúng ta. Thế nên bàì viết có thể có những nhầm lẫn cũng như thiếu sót. Mong các bạn thông cảm. Chỉ có một điều mà chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đều có cùng một cảm nhận đó là tình bằng hữu luôn luôn đẹp, trong sáng, và tồn tại lâu dài, cho dầu không phải lúc nào ta cũng nhìn thấy rõ nét, nhưng nó vẫn tiềm ẩn đâu đó từ trong sâu thẳm tâm hồn của mỗi chúng ta. LCD

Khởi đầu chỉ là ý tưởng của một người, người đó là Kim Huê. Kim Huê  đã nhiều lần gọi điện thoại cho tôi và nói lên những nỗi trăn trở này. . Kim Huê  nói lên những mong ước của mình là được nhìn thấy những người bạn cũ ngày xưa, sau bao nhiêu năm lưu lạc, xa cách, được nói chuyện với nhau, được tâm sự với nhau, kể với nhau những thăng trầm của những tháng ngày quá khứ cũng như để chia sẻ những vui buồn của hiện tại! . Kim Huê  nói thêm:“Huê nghĩ chắc ai cũng giống như mình thôi, Dzũng à! Ai cũng muốn gặp lại bạn cũ, gặp lại một thời quá khứ của mình! Nhưng trong suốt một đời người, mỗi một người trong chúng ta đã quen biết, đã làm bạn với biết bao nhiêu người. Thôi thì mình chỉ muốn qui tu lại một nhóm nhỏ là đám bạn cũ Nhất C Cường Để ngày xưa, và những thân hữu của Nhất C để cùng nhau nhớ về một thời áo trắng thật đẹp, êm đềm và cũng thật dễ thương!”. Rồi sau đó . Kim Huê  vui mừng gọi báo tin cho tôi là Kim Huê đã thành lập một diễn đàn có cái tên gọi là “Nhất C Cường Để!”.“Dzũng phải ra làm moderator với mình nhé!” Lẽ dĩ nhiên là tôi phải đồng ý một trăm phần trăm thôi! Đối với một người đã có những ý tưởng cao đẹp để chăm lo và vun xới tình bạn như thế thì làm sao mà mình từ chối cho được. Hôm đó là ngày 19 tháng 8 năm 2008, ngày . Kim Huê  đăng ký với Yahoo để thành lập Diễn Đàn Nhất C. . Kim Huê  là người đã cố sức tìm kiếm và mang những người bạn lại với nhau trên Diễn Đàn Nhất C

Rồi tôi và Kim Huê bắt đầu thu thập, tìm kiếm địa chỉ email của bạn bè! Rồi gởi thư mời đi. Rồi gọi điện thoại đi khắp nơi, từ Huỳnh thị Hồng, Nguyễn ngọc Tân, Trần Bá Lang ở Houston, Đặng Thế Lộc, Phan Siêu ở Canada, Trịnh xuân Thọ ở Virginia, Nguyễn Lệnh, Tuyết Đào, Nguyễn thúc Luyện  ở Việt Nam, Đoan Hương, Lĩnh Cơ ở Pháp… để kêu gọi các bạn tham gia vào Diễn Đàn. Chúng tôi rất vui mừng báo với các bạn là hiện tại số bạn bè Nhất C và thân hữu đã ghi danh để sinh hoạt với Diễn Đàn Nhất C đã có 25 thành viên, đã hơn một nửa lớp Nhất C ngày xưa rồi đó! Cho dầu có một số ít bạn vì điều kiện gia đình hoặc vì một lý do nào khác đã không tham gia Diễn Đàn thường xuyên. Số còn lại đã tích cực tham gia đóng góp nhiều bài viết, nhạc, thơ, truyện ngắn, phiếm luận, nghiên cứu phê bình…có giá trị cũng như một số bạn khác đã chuyển tiếp một số thơ, nhạc, chuyện cười và những bài viết khác lên diễn đàn.

Ngoài ra Diễn Đàn Nhất C đã chia sẻ bằng tất cả chân tình về loạt bài hồi ký “Mẹ Đau” của Kim Bồng. Qua đó chúng ta thấy được chị là một người con rất mực hiếu thảo, yêu thương mẹ hết lòng và hy sinh nhiều cho Mẹ. Niềm mong ước và niềm vui của chị là thấy được Mẹ chóng bình phục để cho con cháu được mãi quây quần và đoàn tụ bên Mẹ.

Mùa hè vừa qua Diễn Đàn Nhất C cũng đã cùng vui với niềm vui lớn của gia đình nhạc sĩ Nguyễn khi cô cháu gái của nhạc sĩ được chọn là một trong những họa sĩ tí hon có tác phẩm hội họa được vào chung kết cấp tiểu bang Texas, và cả gia đình đã được quốc hội và toàn quyền của tiểu bang tiếp đãi trong một bữa tiệc mừng về sự thành công của cháu Thùy An. Gia đình Nhất C một lần nữa xin chia sẻ niềm vui và niềm hảnh diện này với gia đình của nhạc sĩ Nguyễn và các cháu Tài, Thúy Vy cùng bé Thùy An.

Diễn Đàn cũng đã chia sẻ niềm vui với nhiều bạn cũ đã gặp lại nhau như  Trần Quốc Thịnh đã hội ngộ với Đông Tà Hoàng Dược Sư Đặng Thế Lộc ở Canada 2 lần trong năm qua và cũng Trần Thịnh trong một lần về Việt Nam đã tìm lên tận phố núi cao Pleiku để thăm Hồng Vân Thanh. Đặc biệt là vào kỳ Đại Hội Cường Để- Nữ Trung Học tháng 6 vừa qua ở Houston, nhóm Nhất C đã hợp đồng đi dự Đại Hội với một thành phần rất hùng hậu và khá đầy đủ: Võ Kim Huê ở Georgia, Trịnh Xuân Thọ ở Virginia, Lê Công Dzũng ở Pennsylvania, Huỳnh thị Hồng, Trần Bá Lang ở Houston, Nguyễn Ngọc Tân ở Austin, Texas.

Diễn Đàn Nhất C luôn luôn vui mừng đón nhận những người bạn cũ hiện ở Việt Nam hay lưu lạc khắp nơi trên thế giới hoặc là những người bạn mới mà chúng tôi coi như là những thân hữu của Nhất C. Diễn Đàn không phải là một website nghiêm trang, kín cổng cao tường, đ òi hỏi những lễ nghi, khách sáo mà chỉ là một ngôi nhà đơn sơ nhưng đầy tình thân ái. Vào Diễn Đàn để gởi cho nhau những lời giao cảm, những lời chào hỏi thân thương, chúc nhau trong dịp sinh nhật để thấy càng già càng hãnh diện về tuổi tác của mình,  tìm lại một chút quá khứ dễ thương, một vùng trời kỷ niệm của ngày xưa. Khi con đường đi về cỏi hư vô ở trước mặt cứ ngắn lại dần thì có lẽ những níu kéo về quá khứ cũng sẽ dài thêm và như một thôi thúc để chúng ta tìm đến nhau. Gần đây nhất, Diễn Đàn rất vui mừng chào đ ón 3 người bạn cũ là anh Hồng Vân Thanh, Đào Ngọc Kính và chị Trần Thị Minh, như một cơ duyên đã trở về hội ngộ với lớp cũ bạn xưa. Ôi,“những người muôn năm cũ”, có bao giờ nghe lòng thổn thức khi trở về những vùng trời êm đềm và đầy mật ngọt của một v ùng trời kỷ niệm?

Để tạo cho điều kiện những bạn bè trong diễn đàn hiểu thêm về một số thành viên trong diễn đàn, ngay cả những người bạn trong Nhất C của chúng ta vẫn bị thời gian làm phôi pha hình bóng của bạn mình! Nhưng nếu có một đầu mối của sự liên tưởng thì chúng ta dễ dàng có những hoài niệm trở về trong quá khứ. Bởi thế, chúng tôi xin sơ lược vài nét về những người bạn của chúng ta. Đây chỉ là những nét phác thảo có tính cách tổng quát, không đi sâu vào đời tư của từng người mà chỉ là những nét chấm phá tương đối, dựa trên những thông tin thâu thập được của người viết. Nếu có gì không đúng hoặc thiếu sót thì xin các bạn thông cảm bỏ qua hoặc viết vài giòng đính chính trên diễn đàn để những bạn khác thấy rõ về bạn hơn! Ngoài ra chúng tôi cũng cố gắng thu thập hình ảnh của các bạn ngày  hôm nay để các bạn có thể nhận diện khi có cơ hội gặp lại nhau!

 

 

 

1-Võ Kim Huê, Georgia – USA

 Thất, Lục, Tam C, Nhị C, Nhất C Cường Để. Năm 1969 sau khi xong Tú Tài 2, vào Sài Gòn theo học Đại Học Luật Khoa nên Kim Huê rất quen thuộc với con đường Duy Tân cây dài bóng mát và sau đó học thêm Báo Chí ở Đại Học Vạn Hạnh, …Qua Mỹ tháng 4-1975 với hầu hết mọi người trong gia đình. Hiện định cư tại tiểu bang Georgia cùng 3 con: 2 trai, 1 gái và chồng là anh Phạm Đình Chiến ( tên thì vậy, nhưng trên thực tế thì chưa bao giờ….đình chiến vì anh luôn luôn là người vi..phạm!) Kim Huê là người sáng lập và moderator của Diễn Đàn Nhất C. Kim Huê viết nhiều truyện ngắn rất dễ thương về tuổi học trò, về đời sinh viên, và về những mối tình rất đẹp và thơ mộng của  thời áo trắng. Hai truyện ngắn “Cà Phê Đắng” và “Tuổi Đời Ngây Thơ” của Kim Huê đã được đưa lên Diễn Đàn Nhất C trước đây và đã được mọi người ưa thích nhờ lối văn rất trong sáng, tự nhiên và chân thật của Kim Huê. Hy vọng chúng tôi sẽ có dịp đưa thêm nhiều truyện của Kim Huê lên trang Nhất C nữa.  Kim Huê được ghi nhận là người đi du lịch nhiều nhất của nhóm, mỗi năm Kim Huê đi du lịch nước ngoài vài lần, đi trong nước Mỹ còn nhiều hơn thế nữa. Mỗi lần đi đến những vùng đất mới Kim Huê đều gởi về cho Nhất C những bộ sưu tập hình thật đẹp, thật dễ thương. Kim Huê rất siêng năng tập thể dục hàng ngày, và nhất là vẫn “văn ôn võ luyện” để thỉnh thoảng ra những tuyệt chiêu làm cho ông xã cũng phải sững sờ, thán phục! Dân đai đen Thái Cực Đạo, chứ đâu phải tay mơ!!

 

2- Nguyễn Ngọc Tân, Austin – USA

Còn có tên là Viên Ngoại, do Đặng Thế Lộc phong cho. Ngọc Tân theo học ngành sư phạm ban Văn Chương Việt Nam ở Đại Học Cần Thơ. Ra trường được bổ nhiệm về dạy ở Vĩnh Long. Vừ đi dạy vừa đi học lại để hoàn tất chương trình Cử Nhân Ban Việt Hán. Vì thế cũng có bạn bè gọi thân mật là “cụ cử Tân”. Vừa xong chương trình Cao Học thì chạy làng năm 1975! Ngọc Tân là cựu trưởng ban Văn Nghệ trường Cường Để và được Võ Kim Huê  đề cử làm trưởng ban văn nghệ cho trang Nhất C. Chơi rất nhiều loại đàn khác nhau như guitare, piano, violin,…mà đàn nào cũng điêu luyện. Không hổ danh với cái tên gọi bạn bè gán cho là nhạc sĩ Nguyễn…Đã  sáng tác và phổ thơ của bạn bè gần 100 ca khúc, viết nhiều bài phiếm luận rất độc đáo. Ngọc Tân là một con người trầm tĩnh, chín chắn trong suy nghĩ, thận trọng trong lời nói và dè dặt trong hành động, nhưng sống với bạn bè thì rất chân tình! Được coi là 1 trong 2 người có trí nhớ tuyệt vời nhất của Nhất C. Ngọc Tân nhớ luôn người đã chụp cho mình một bức hình ở bắc Cần Thơ 39 năm về trước, trong lúc người đã chụp bức hình cho anh không còn nhớ mảy may gì! Anh cũng nhớ từng chi tiết cả những mối tình “thơ dại” hồi còn học lớp 1, lớp 2! Vì thế nên Viên ngọai được coi là người biết yêu…rất sớm, mà có lẽ là sớm nhất trong nhóm Nhất C!  Ngọc Tân cùng bà xã là Ngọc Anh qua Mỹ định cư ở Austin, Texas tháng 7 năm 2007 do con gái bảo lảnh. Ngoài đi làm công việc bình thường để mưu sinh, anh còn mở lớp dạy Violin và Piano ở nhà, nhiều người học trò của anh cũng đã từng tham gia biểu diễn trong những cuộc tranh tài của địa phương và tiểu bang, 2 đứa cháu ngoại cũng đồng thời là học trò của Viên Ngoại nữa! Đúng là người có nhiều tài nên đi đâu cũng có đất dụng võ!

 

3- Lê Thị Đoan Hương, Paris – France

Đoan Hương được đại tỷ Tuyết Đào và Lộc huynh thân mật gọi là… “ Đoan muội” mà có lẽ Đoan muội cũng mê luôn cái biệt danh này vì được thấy mình đã trẻ càng được trẻ… thêm ra vì là…“muội”! Hiện định cư tại Pháp, Đoan Hương là một người hoạt bát, cởi mở, vui tính và rất có tình với bạn cũ. Những lần về thăm lại quê hương, Đoan Hương đã tìm cách liên lạc với bạn bè ở quê nhà để tổ chức các buổi họp mặt. Đặc biệt thời gian Viên ngoại Ngọc Tân còn ở Việt Nam, mỗi lần về thăm Việt Nam Đoan Hương đều tổ chức các cuộc họp mặt với bạn bè. Đoan Hương còn là một thành viên rất tích cực rộng rãi của diễn đàn, đã chịu khó chuyển tiếp…tất cả những thông tin mà Đoan Hương nhận được mà không bỏ bớt một tin nào vào trang Nhất C làm cho trang nhà chúng ta luôn luôn bị “ngập lụt”bởi những  forward của Đoan Hương…Đoan Hương hiện định cư tại Pháp với 3 người con : 2 gái một trai- đã trưởng thành, tốt nghiệp đại học và có gia đình riêng nên Đoan Hương bây giờ rất là “nhẹ” gánh gia đình, nếu có bạn bè ở Úc, ở Mỹ, ở Việt Nam mà hú một tiếng là Đoan Hương có mặt liền…!

 

4- Từ Ái Phương, California – USA

Là cô em út “tam C”trong Diễn Đàn Nhất C, nên Ái Phương được các anh, chị trong Diễn ĐànNhất C luôn luôn ưu ái và dành cho những tình cảm đặc biệt. Từ những ngày học Tam,Nhị và Nhất C, nhờ có một chất giọng truyền cảm cộng thêm với việc đam mê ca hát, nên trong mấy chục năm qua, Ái Phương luôn có duyên gắn bó với nghiệp cầm ca từ các phòng trà ca nhạc ở Sài gòn cho đến các tụ điểm ca nhạc. Nếu trong chúng ta có một người nào đó đã coi việc ca hát là một đam mê trên tất cả mọi đam mê khác thì người đó không ai khác hơn là …Ái Phương!  Ngoài việc đi hát như một ca sĩ nghiệp dư, Ái Phương còn thường xuyên cộng tác với ông anh cả là nhạc sĩ Nguyễn để thể hiện nhiều ca khúc do Nguyễn sáng tác.  Ái Phương cũng là người giới thiệu mở đầu trong những CD của nhạc sĩ Nguyễn.  Bằng cái giọng Huế ngọt ngào và truyền cảm không khác gì giọng hát, Ái Phương đã dẫn dắt người nghe bước nhẹ nhàng vào những dĩa CD ca nhạc thật lôi cuốn.  Hát hay, có giọng nói hay thế nên chúng ta cũng không có gì phải ngạc nhiên khi Ái Phương đã kiêm luôn làm MC trong những buổi biểu diễn văn nghệ hay trong những bữa tiệc cưới…Giọng hát cùng giọng nói của Ái Phương đã thực sự để lại những ấn tượng khó quên trong lòng những người nghe…Ái Phương vừa mới qua Mỹ định cư khoảng 3 năm nay và hiện ở tại California cùng chồng và 2 người con gái.

 

5- Nguyễn Thúc Luyện, Quy Nhơn – Việt Nam

Mỗi lần đọc lại bài thơ “Ta Về” của Tô Thùy Yên tôi đều nhớ đến Luyện, đều nghĩ đến Luyện:

Ta về như lá rơi về cội

Bếp lữa nhân quần ấm tối nay

Chút rượu hồng đây xin rưới xuống

Giãi oan cho cuộc biễn dâu này

(Ta Về – thơ Tô Thùy Yên)

Trong 4 câu thơ này có phảng phất cái nét của Luyện, có chất chứa cái tình của Luyện và có man mác cả …nỗi buồn của Luyện…Quả là có quá nhiều điều để nói về anh chàng Nguyễn Thúc Luyện này…Trước hết Luyện là một tay lãng tữ, hơn nữa với cái lối nói chuyện thong thả, rề rà, Luyện tỏ vẻ bất cần đời, không cần chạy theo nhịp điệu rộn ràng và xô bồ của cuộc sồng! Ai đi đâu thì đi, ai chạy đi đâu thì chạy nhưng chàng Luyện vẫn cứ thong thả nhìn tách cà phê đen nhỏ xuống từng giọt, và vẫn thong thả châm cho mình một điếu thuốc, rồi một điếu nữa…mặc xác cho ai đó đang đợi câu trả lời của anh ta. Có lúc bạn bè chán quá bỏ đi cả mấy ngày, lúc đó cậu Luyện nhà ta mới từ từ bốc cái điện thoại cầm tay lên gọi để… xin lỗi. Mặc dầu trong cuộc sống cậu ta luôn thong thả và từ thong thả đi đến chỗ chậm trể hơn người, nhưng với bạn bè thì cậu Luyện sống hết mình…Yêu ai thì yêu đến nơi đến chốn, có chết cũng không chừa…cái tật yêu! Bao nhiêu năm xa cách tôi vẫn nhớ mãi cái con người này, bởi lẽ trong cuốn lưu bút năm Đệ Nhị tôi vẫn nhớ cậu viết cho tôi một câu, chỉ một câu thôi, mà một câu cũng rất là …hà tiện lời nói: “Một ngày bạn, suốt đời bạn!”Thế nên cho dầu không gian và thời gian xa cách, tôi vẫn nhớ về Luyện. Tôi biết cậu không thành công nhiều trong cuộc sống, nhưng ở đời mấy ai đã công thành danh toại, phải không Luyện? Thế nên khi tôi viết bài thơ “Mê Lộ” tôi cũng đã nghĩ nhiều đến Luyện, cho dầu bài thơ tôi không đề tặng anh, nhưng thật sự tôi đã viết cho anh:

Từ vào mê lộ mù bay

Ta như con nước tháng ngày về xuôi

Mộng cao tay với nửa vời

Sau lưng ngựa chứng mặt trời vỡ tan

Từ mơ trái cấm thiên đường

Đêm đen ảo mộng, ngày tàn chiêm bao

Cuối đường chợt tắt vì sao

Chiều nay sương khói ta vào hư vô!

(Mê Lộ – thơ Lê Công Dzũng)

Nói về Nguyễn Thúc Luyện thì còn nhiều điều để nói lắm. Mà thôi, nói nhiều làm chi hở Luyện, bởi:

Ta về như hạc vàng thương nhớ

Một thuở trần gian bay lướt qua

Ta tiếc đời ta sao hữu hạn

Đành không trãi hết được lòng ta….!!!

(Ta Về – thơ Tô Thùy Yên)

Nguyễn thúc Luyện bây giờ thích nhất là được ngồi uống rượu với bạn bè, nhấp một ly rượu bầu đá quê hương, đánh “khà” một tiếng thật to và ngâm câu: “Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu….!”

 

6-Nguyễn Lệnh ,  Sàigòn-Việt Nam

Nếu tôi nhớ không lầm thì Lệnh chỉ học Cường Để đến Đệ Nhị C, rồi sau đó vào Sài gòn học Đệ Nhất C. Tốt nghiệp Tú Tài rồi  theo học ngành luật và sau này đã trở thành luật sư. Anh hiện đang hành nghề luật sư ở Sài Gòn. Nguyễn Lệnh cũng như Ngọc Tân có lẽ nằm trong số những người rất hiếm hoi đã biến người yêu  từ thời trung học thành người vợ cũng là người bạn đời của mình trong suốt bốn mươi năm qua! Một chặng đường thật dài để vượt qua bao nhiêu đắng cay, ngọt bùi trong cuộc sống và cũng đủ để thử thách cho một tình yêu!

Lệnh là một người trung thực, thẳng thắn. Mọi việc đều được anh nói cũng như viết ra một cách nghiêm túc sau khi được đắn đo và cân nhắc rất kỹ. Anh cùng với Thuỳ Hạnh rất tốt, có tình với bạn bè. Những người bạn bè ở xa cũng như bạn bè ở nước ngoài về thăm anh chị đã luôn tiếp đón ân cần, niềm nở.

Lệnh thỉnh thoảng tham gia sinh họat của Diễn Đàn Nhất C, và cũng đã đóng góp nhiều bài vở liên quan đến những vấn đề pháp lý do chính Lệnh viết. Và lẽ dĩ  nhiên những bài viết của anh luôn luôn là những đề tài to lớn và cũng rất là nghiêm túc như lối nói chuyện, lối viết văn và như chính …con người của Lệnh! Chính những bài viết của Nguyễn Lệnh đã làm cho Diễn Đàn Nhất C thêm đa dạng và phong phú!  Diễn Đàn Nhất C luôn mong muốn có những bài viết cũng như những góp ý chân tình và thẳng thắn của anh.

 

7- Đặng Thế Lộc, Toronto – Canada

Dân ban B Cường Để, Đệ Nhất B1, học lực xuất sắc và được học bổng đi du học ở Nhật năm 1969. Tốt nghiệp Đại học ở Nhật bản, ngành Điện  năm 1976.  Sau đó anh qua định cư ở Canada năm 1980.  Anh l à một chuyên viên về điện toán,  nên thường xuyên hướng dẫn các thành viên trong diễn đàn mọi việc liên quan đến computer, xử dụng các phần mềm để chống spyware, virus, chống hackers…Thế nên chúng tôi đề nghị anh giữ chức vụ rất đặc biệt là chuyên viên chống hackers của Diễn Đàn. Hiện định cư tại Canada với vợ và hai con, một trai, một gái!  Đặng Thế Lộc rất mê xem phim và đọc truyện kiếm hiệp. Thế nên chúng ta cũng không ngạc nhiên khi anh thuộc nằm lòng tên của những nhân vật trong chốn võ lâm giang hồ trong các bộ truyện võ hiệp kỳ tình từ Võ Lâm Ngũ Bá, Thần Điêu Đại Hiệp , đến Lộc Đỉnh Ký.  Lộc cũng đã từng đóng vai chính trong bộ phim “Gươm Lạc Giữa Rừng Hoa”, một mình một cỏi múa kiếm tung hoành giữa một rừng người đẹp!  Đặng thế Lộc thích gán cho mỗi người trong Diễn Đàn Nhất C một biệt danh của những cao thủ trong chốn giang hồ. như Hồng Vân Thanh là Bang Chủ Cái bang Hồng Thất Công, Nguyễn Thúc Luyện là Đoàn Dự, một tay uống rượu cự phách trong giới giang hồ không bao giờ say, Võ Kim Huê là Đại Cô Nương Kim Hoa Bà Bà, Đoan H ương là Chu Chỉ Nhược cô nương…còn bản thân anh thì tự nhận mình là Đông Tà Hoàng Dược Sư, một nhân vật võ lâm lẫy lừng trong Võ Lâm Ngũ Bá…. Đặng Thế Lộc là thành viên của Diễn Đàn Nhất C từ những ngày đầu tiên, Lộc rất thích giao thiệp và gắn bó thân thiết với bạn bè, quí  trọng những người bạn cũ,  tiếp đãi bạn bè rộng rãi, nồng hậu và rất đổi chân tình…

8- Nguyễn Thị Tuyết Đào, Quy Nhơn – Việt Nam

Cựu Nữ Trung Học Quy Nhơn, Tuyết Đào là bạn thân của hầu hết nhóm Nhất C. Tuyết Đào tham gia từ đầu vào những sinh hoạt của nhóm thường xuyên và rất tích cực. Đặc biệt là vào những ngày sinh nhật của bạn bè trong nhóm, Tuyết Đào đã viết nhiều bài tùy bút  để chúc mừng bạn bè. Ngoài ra Tuyết Đào cũng làm Admin cho website “Hương Xưa” . Tuyết Đào tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Huế, về làm cô giáo lại trường ngày xưa Tuyết Đào là học trò…Sáng tác nhiều thơ, viết truyện ngắn, tùy bút…Trước đây chúng tôi có đưa nhiều thơ của Tuyết Đào lên Diễn đàn, nhạc sĩ Nguyễn cũng đã phổ nhiều thơ của Tuyết Đào… Đọc thơ Tuyết Đào sao mà nghe mang mang một nỗi sầu vạn cổ:

 

gíó trên tiếng khóc bé thơ

và đêm không ngủ thức mơ chuyện buồn .

lần theo ánh đuốc người thương

gập ghềnh tiếng lạc ngựa non vượt đồi

còn đâu sơn nữ môi cười

[cao nguyên -thơ td ]

cứ như là …người chẳng yêu ta
trăm năm còn lại ánh trăng tà
đêm khuya sãi cánh đi tìm mộng
hơi ấm người đâu? thấy xót xa

cứ như là… ta chẳng quen nhau
buâng khuâng ta nhặt chút ưu sầu
se đi ,kết lại, thành đôi áo
gởi đến cho người ,dưới mộ sâu

cứ như là… người đang đi chơi
mãi vui , quên hẹn buổi mai về
ta ôm thương nhớ nghìn năm đợi
rớt xuống vai gầy , những tái tê

(Cứ như là – thơ Tuyết Đào)

Là một trong những người trẻ tuổi nhất của Diễn Đàn nhưng lại có cái uy danh rất lớn, tự nhận mình là “đại tỷ”, và các bạn trong diễn đàn cũng gọi Tuyết Đào bằng cái danh “đại tỷ” rất đổi thân thương…đặc biệt là Đoan Hương tiểu muội.  Tuyết Đào là người có một đời sống nội tâm sâu đậm và phong phú được thể hiện qua những vần thơ đầy xúc cảm của Tuyết Đào, thương yêu và quí mến bạn bè bằng tất cả tấm lòng. Tuyết  Đào hiện có một cơ sở cây cảnh ở Phù  Cát. Vườn cây của Tuyết Đào có nhiều loại cây kiểng đẹp và rất quí hiếm. Theo Tuyết Đào bây giờ thì thú chơi cây kiểng và chăm sóc đứa cháu ngoại là những niềm vui lớn của Tuyết Đào trong cuộc sống!

 

9- Huỳnh Thị Hồng, Houston – USA

Cùng với Nguyễn thị Hương là một cặp bài trùng “vang bóng một thời” của Tam, Nhị và Nhất C! Huỳnh thị Hồng được bạn bè bình chọn là hoa khôi của Nhất C. Sau khi xong Tú Tài 2 Huỳnh thị Hồng vào học ban Văn Chương Việt Nam ở Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, sau đó lại chuyển qua học Sư Phạm. Tốt nghiệp về dạy lại nhiều trường Trung Học ở Quy Nhơn: La San, Trưng Vương…Dầu ít vào diễn đàn vì vừa đi làm, vừa lo giữ…cháu nội, nhưng Hồng là một người rất nhiệt tình với những người bạn cũ Nhất C. Trong những kỳ Đại Hội Cường Để và Nữ Trung Học ở Houston, và đặc biệt là kỳ Đại Hội  vào tháng 6 năm 2010, Hồng cùng phu quân là anh  Trường đã tiếp đãi nhóm Nhất C rất chân tình và nồng hậu! Có lẽ Hồng là người trẻ nhất trong Nhất C vì ngày xưa đã phải làm đơn xin miễn tuổi mới thi vào Đệ thất được đó! Đã vậy, mà còn dám gọi Trịnh Xuân Thọ là “Thọ Babilac”nữa mới ngon chứ!

 

10- Lê Thị Lĩnh Cơ, Tournefeuille, France

Lĩnh Cơ là cựu Nhất C, tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Huế ban Văn Chương Việt Nam, trở về dạy V ăn  trường Cường Để. Hiện định cư tại Pháp cùng chồng và 3 con. Lĩnh Cơ làm nhiều thơ, v à đ ã dịch một số thơ Đường. Thơ của Lĩnh Cơ chất chứa những nỗi trăn trở của một kiếp nhân sinh, cùng những nỗi nhớ về quê hương, nhớ về Quy Nhơn tha thiết:

Lòng đường say nắng quái

Phố xa nhớ chân người Lá

xanh nào vừa rụng

Trên vai đời con côi

Ta có em ngày

đó Ta mất em bây giờ

Ôi! nồng nàn một thuở

Đêm thả vào hư vô…

(Nhớ- thơ Lê thị Lĩnh Cơ)


hoặc là những tia nắng ấm hạnh phúc của mùa Xuân cũng làm cho cả không gian như ấm lại:

Em về mang nắng ấm mùa Xuân

Ấm cả không gian ấm cả lòng

Đời bỗng như pha thêm rượu mạnh

Cọng chút ngọt ngào của nhớ mong

Em về trời nắng hay trời mưa

Con phố bỗng dưng sáng lạ kỳ

Dõi bước em về theo lối cũ

Nhạc trỗi dập dìu dưới bước đi

(Mùa Xuân dường đang ngự- thơ Lê thị Lĩnh Cơ )

Vì bận rộn với công việc nên Lĩnh Cơ ít góp mặt trên diễn đàn nhưng thỉnh thoảng chúng tôi vẫn tình cờ “bắt” được nhiều bài thơ hay v à dễ thương của Lĩnh Cơ. Nhạc sĩ Nguyễn nhà ta cũng đã phổ nhiều thơ của LC, Diễn Đàn Nhất C sẽ lần lượt giới thiệu thêm những bài thơ của Lĩnh Cơ cũng như những bài thơ đã được phổ nhạc …

 

11- Trịnh Xuân Thọ, Virginia – USA

Học Cường Để từ Tam C đến Nhất C. Lên Đà Lạt học năm 1969 và tốt nghiệp Cử nhân Chính Trị Kinh Doanh.  Năm 1973 trúng tuyển vào ban Cao Học Quốc Gia Hành Chánh. Vừa tốt nghiệp Đốc sự Hành Chánh  năm 1975 Ra đi 1979,  Trịnh xuân Thọ còn bay qua Úc châu để tìm lại người yêu của thời Đà Lạt  và cũng là cô láng giềng nơi anh trọ học ngày xưa và sau đó rước nàng về Mỹ. Anh hiện định cư ở Virginia cùng nàng và hai người con, một trai một gái. Thọ trầm lặng, ít nói, tính tình hòa nhã và thân ái với bạn bè nên bạn học trong cùng lớp từ trung học lên đại học ai cũng quí mến anh.  Thọ là chuyên viên ngành bưu điện gần 30 năm qua và đã  nghỉ hưu từ năm 2009 để đi “rong chơi cuối trời phiêu lãng”. Hàng năm vào tuần đầu tháng 4, khi mấy ngàn cây hoa anh đào ở vùng Washington DC bắt đầu nở rộ, khi mà những người bạn cũ  bắt đầu đến chiêm ngưỡng vùng Thủ Đô ngập trong một màu hồng rực rỡ của hoa anh đào thì  Thọ lại tiếp tục đóng vai trò làm hướng dẫn viên đưa bạn bè đi tham quan vùng Washington tuyệt đẹp bên bờ sông Potamac này!  Thọ  là người được Huỳnh thị Hồng đặt cho cái biệt danh là “Thọ Babilac”, là một trong những người trẻ tuổi, đẹp trai nhất của Nhất C, dầu nhỏ con nhưng uống rượu rất cừ và nhảy đầm cũng rất chiến! Sống với bạn bè thì chân thật và trọn tình.

12- Phan Siêu, Vancouver – Canada

Nếu Huỳnh thị Hồng đã phải làm đơn xin miễn tuổi để thi vào Đệ Thất thì có lẽ anh Phan Siêu nhà ta đã phải làm giấy tờ để giảm tuổi lại để được ngồi chung một lớp với chúng ta! Ngày đó, tôi vẫn nhớ anh là một người rất ít nói và thầm lặng, ngồi ở cuối lớp! Hình như anh cũng không có gì đặc biệt hoặc là vượt trội trong lớp về chuyện học hành! Nhưng có một điều mà ngày xưa chúng ta đều không ngờ tới, và cũng rất may là chưa có ai gây sự hoặc sinh chuyện với Phan Siêu: anh đã là một võ sĩ có hạng từ những năm học trung học.

Là một người chuyên nghiên cứu và khổ luyện về võ học Tây Sơn nên anh đã đạt đến một trình độ võ công thượng thừa. Sau này khi định cư ở Canada nhờ kết hợp võ học Tây Sơn của Bình Định với võ thuật Tây Phương nên anh là một trong những người rất hiếm hoi trên thế giới đạt được huyền đai đệ cữu đẳng! Anh  định cư ở Vancouver, Canada cùng vợ và hai người con trai. Mở trường dạy võ Tây Sơn Bình Định để phát huy truyền thống võ học của quê hương. Theo anh tâm sự thì thời gian đầu mới mở trường, có một số võ sĩ Tây Phương đã không tin rằng một con người Việt Nam nhỏ con, khiêm tốn và có phần ốm yếu này lại là một võ sư có thể mở trường dạy võ, thế nên đã đến để xin thử sức, thử tài anh! Và lẽ dĩ nhiên là đối với một tay võ công thượng thừa như anh cho dầu có khiêm nhượng cách mấy cũng phải chứng tỏ khả năng thực sự của mình để cho bọn chúng phải khẩu phục tâm phục! Anh nói lúc đầu thấy tụi nó ra đòn mạnh như bão táp nên cũng hơi ớn, nhưng võ của mình lấy nhu thắng cương, nên anh đã tránh né tất cả các đòn của đối phương và đã phản đòn bằng những tuyệt kỷ trong võ Tây Sơn gia truyền nên sau vài chiêu đã hạ những tay đến thử sức anh đo ván, nằm sóng soài trên sân trước những con mắt vừa ngạc nhiên, vừa thán  phục và cũng vừa sợ hải của bọn h ọ! Phan Siêuđã đào tạo nhiều thế hệ võ sinh và có những người đã từng tham dự những trận so tài quốc tế ở Mỹ và Canada.

Hiện đã nghỉ hưu và lo làm việc cho cộng đồng Việt Nam ở Vancouver. Hai người con anh đã trưởng thành, học hành đến nơi đến chốn và đã có gia đình riêng. Phan Siêu là người rất có tình và quan tâm tới bạn bè. Các ngày lễ, Tết, Tạ Ơn và Giáng Sinh anh vẫn thường điện thoại thăm hỏi và chúc sức khoẻ bạn bè.

13- Trần Quốc Thịnh, Houston, USA

 Năm 1958, cậu bé 8 tuổi Trần Quốc Thịnh giã từ cố đô Huế theo cha mẹ vào sinh sống ở Quy Nhơn. Thịnh học tiếp bậc tiểu học tại trường tiểu học Mai Xuân Thưởng. Và cũng chính tại thành phố biễn này Thịnh trúng tuyển vào Cường Để, học lớp Thất 4 niên khóa 1961-1962 . Thịnh tiếp tục học ở Cường Để trong suốt 7 năm học bậc trung học. Tốt nghiệp Tú Tài phần 2 năm 1969 Thịnh  gia nhập quân ngũ và từ đó anh bắt đầu một cuộc hành trình mới, xa thành phố thân yêu mà anh coi như là quê hương thứ hai của mình, xa thành phố anh đã sống, đã lớn lên với bao nhiêu kỷ niệm êm đềm của tuổi thanh xuân.

Sau khi ra trường Thịnh được bổ nhiệm về tiểu khu Pleiku, một thành phố đầy sương mù và đất đỏ.  Và cũng chính tại Pleiku Thịnh đã quen Quỳnh Chi. Người sĩ quan trẻ 20 tuổi  mới ra trường đã phải lòng cô gái Huế, đang theo cha mẹ vào làm ăn và sinh sống tại thành phố này. Năm đó, Quỳnh Chi 18 tuổi đang học lớp Đệ nhất A tại trường nữ trung học Pleime. Sau mấy lần gặp gở chàng đã yêu cô nữ sinh trung học này. Yêu nàng qua mái tóc thề, yêu nàng qua chiếc áo dài màu trắng lấm tấm một ít bụi đỏ và nhất là yêu nàng qua giọng hát thật ngọt ngào và truyền cảm thường hát những bản tình ca của Trịnh Công Sơn, một người anh con bà dì của nàng. Hai bên gia đình đã định ngày làm lễ hỏi.

Nhưng cuộc chiến lại bắt đầu sôi động, rồi “Mùa Hè Đỏ Lữa” . Gia đình Quỳnh Chi cũng  về Sài gòn. Thành phố Pleiku bây giờ hoang tàn như một thành phố chết, dấu vết của chiến tranh ở khắp nơi, nhà cửa người dân đóng kín. Thịnh sống trong tâm trạng của một người lính sống nay chết mai, ngày ngày ở trong trại lính. Trong một lần Tiểu Đoàn 20 Chiến Tranh Chính Trị đến đơn vị của chàng để giúp vui, Thịnh đã để ý đến một cô vũ công xinh đẹp. Hình bóng Quỳnh Chi lúc này đang mờ dần trong người sĩ quan trẻ này. Trong thâm tâm, chàng vẫn nhớ đến nàng và vẫn còn yêu nàng, nhưng bây giờ nàng đang ở xa quá. Đời lính mà- Thịnh nghĩ, không biết ngày mai mình có còn sống không? Thế nên chàng tiếp tục cặp bồ với cô vũ công xinh đẹp!

Chiến cuộc lắng dịu, gia đình Quỳnh Chi trở về sau mấy tháng , nhưng Thịnh không thấy Quỳnh Chi trở lại. Hỏi ra mới biết là cô nàng đã biết chàng có quan hệ tình cảm với cô gái khác nên không muốn trở về gặp lại Thịnh nữa. Quỳnh Chi buồn, đau khổ, tự ái và cảm thấy bị xúc phạm nên đã ngỏ lời với gia đình Thịnh để từ hôn. Về phía Thịnh cũng thế, chàng cũng tự ái nên không giải thích, không năn nỉ, để mặc cho mọi chuyện xẩy ra và họ cắt đứt mọi liên lạc và quan hệ tình cảm từ đó.

Tháng 4 năm 1975. Trở về Sài gòn trong tâm trạng buồn chán và thất vọng. Thịnh đi tìm một vài người bạn cũ.  Ghé thăm cô bạn cũ từ hồi học trung học thì được biết gia đình nàng đã  qua Mỹ từ những ngày đầu tháng 4. Người tình năm xưa cũng không biết trôi dạt phương nào. Hình bóng Quỳnh Chi lại trở về trong anh.Anh cứ đi lang thang qua các phố Sài gòn ngày qua ngày để mong tìm gặp lại người xưa…

Năm 1979, khi đi lang thang ở chợ Bến Thành, ghé qua một sạp vải, Thịnh không tin ở mắt mình nữa. Quỳnh Chi đó sao? Đúng vậy! Cô nữ sinh năm xưa bây giờ đang là cô chủ của một sạp vải ở chợ Bến Thành! Quỳnh Chi cũng nhìn Thịnh sững sờ, và cuối cùng thị họ đã ôm chầm lấy nhau, mừng mừng, tủi tủi! Bao nhiêu tự ái, giận hờn trong quá khứ đã tiêu tan. Trong 7, 8 năm xa nhau trong thâm tâm của họ vẫn còn nhớ đến nhau, nhớ đến mối tình đầu thật đẹp ở cái thành phố Pleiku đầy sương mù và bụi đỏ đó. Hai người vẫn chờ nhau, vẫn tìm nhau trong vô vọng. Nhưng hôm nay, như một sự nhiệm mầu của tình yêu đã đưa họ trở về với nhau và tình yêu lại lên ngôi nồng nàn hơn , mảnh liệt hơn khi cả hai người cùng ở một phía lao đao trong xã hội ! Ngày 23 tháng 9 năm 1979, một đám cưới đơn sơ được tổ chức để hai người cùng ký chung vào một bản án…suốt đời bên nhau!

Thịnh và Quỳnh Chi đã qua định cư ở Mỹ vào ngày 3 tháng 4 năm 2010 ở tiểu bang  Ohio do cô con gái thứ nhì bảo lảnh. Và hiện nay vì điều kiện sinh sống anh cùng vợ đã di chuyển về Houston, Texas.

Vợ chồng Thịnh- Quỳnh Chi có 3 người con, 2 gái, một trai. Người con gái đầu đã lập gia đình, hiện ở Sài gòn cùng một cháu gái. Người con trai út định cư ở Toronto, Canada cũng đã tốt nghiệp đại học. Hai vợ chồng Thịnh-Quỳnh Chi bây giờ đã thảnh thơi  thơ túi, rượu bầu không còn vướng bận và lo lắng gì nhiều cho con cái nữa, và đang tiếp tục sống những ngày hạnh phúc ở cái xứ ấm tình nồng Houston. Diễn Đàn Nhất C xin thành thật chúc mừng vợ chồng Thịnh đã được qua Mỹ định cư cũng như đã tìm đến lập nghiệp tại Houston và đặc biệt là chúc mừng cuộc tình rất đẹp của Thịnh và Quỳnh Chi nên tôi đã hơi dài giòng một chút khi tôi viết về Thịnh, một thân hữu của nh óm Nhất C, chơi với bạn rất đẹp, sống với bạn rất đậm đà tình nghĩa.

14- Đổ Hiếu Nam, Perth – West Australia

Được bạn bè gọi đùa là “ông đồ”, cũng theo nhạc sĩ Nguyễn nhà ta đi vào con đường sư phạm. Học ở Văn Khoa và Đại Học Sư Phạm, đi lính rồi biệt phái về đi dạy cho đến năm 1975.  Sau bao nhiêu năm xa cách gặp lại anh, vẫn… ốm như ngày nào! Có tính hài hước cao, suy nghĩ thâm thúy, ăn nói chững chạc và thâm trầm như một ông đồ…già! Sống hết mình, trọn tình với bè bạn. Những ngày trọ học ở Sài Gòn lại thuê nhà ngay trước Khám Chí Hòa ở Hoà Hưng, nên mỗi lần lại thăm Nam nghe ơn ớn, cứ sợ đi lạc vào trong khám thì nguy!  hiện định cư tại Tây Úc, cùng bà xã và 3 cô con gái rượu. Cả 3 đều tốt nghiệp Đại Học và có công ăn việc làm ổn định. Đổ Hiếu Nam cũng ở gần chổ Tuyết Chi, cũng là một cựu Nhất C. Riêng “ông đ ồ”thì đã được nghỉ hưu theo quy chế cựu quân nhân của Úc.  “Ông đồ” bây giờ sống an nhàn và thoải mái vì anh biết tri túc tiện túc, ở nhà làm thơ, chơi cây kiểng, đọc sách, nghiên cứu Thiền học, chăm sóc cho bà xã và đi vòng vòng thăm bạn bè trên khắp thế giới và viết lách lai rai. Thơ Đổ Hiếu Nam nhẹ nhàng, dễ thương và sâu lắng:

Bỏ con phố nhỏ

Xa nhánh sông gầy

Ngủ đi sáo nhé

Mai này ta đi

Dương liễu thầm thì

Hải đăng chong mắt

Người xưa dấu mặt

Bạn bè không gặp

Không ly rượu nhạt

Nào hẳn biệt ly…

(Lời chim sáo- Thơ Đổ Hiếu Nam)

Đặc biệt là Nam có một trí nhớ tuyệt vời, so với Viên Ngoại Tân thì cũng là kẻ tám lạng, người nửa cân! Nam có thể kể tên những bạn bè từ hồi học Thất 4 niên khóa 1962-1963 không sót một người nào, cũng như nhớ Ngọc Tân bị phạt mấy chục cái hít đất và nhảy xổm hồi còn ở quân trường năm 1972 ở bãi tập nào!  Sau một thời gian vắng mặt trên Diễn Đàn vì trở ngại của đường dây internet, Đổ Hiếu Nam đã trở lại với Diễn Đàn và tích cực đóng góp bài vở cũng như thường xuyên vào trang nhà thăm bạn bè.

15- Trần thị Kim Bồng, Sàigòn – Việtnam

Ngay từ những ngày đầu tiên tham gia diễn đàn Nhất C, Kim Bồng đã làm cho chúng ta đều phải xúc động bởi loạt bài tùy bút viết về Mẹ Đau rất chân tình và đã gây nhiều  xúc cảm. Kim Bồng cũng đã sáng tác nhiều thơ, truyện ngắn và tùy bút. Thơ của Kim Bồng viết về nỗi nhớ của một thời áo trắng:

Một thời áo trắng thướt tha

Đổ nghiêng mái tóc mượt mà chấm vai

Mảnh mai một dáng trang đài

Tung tăng trong nắng, ươm đầy ước mơ…

(Một Thời – Thơ  Kim Bồng)

hoặc chuyên chở những tiếc nuối,  trăn trở về cuộc sống:

Có những tiếc nuối

Lướt nhẹ tựa mây trôi

Dồn dập như sóng biển

Vò xé nát con tim

Có những niềm riêng

Không làm sao thổ lộ

Đành che đi giọt lệ

Nén một tiếng thở dài

( Tiếc Nuối – Thơ  Kim Bồng)

hay viết về những tình cảm thiêng liêng gắn bó giữa cha mẹ, anh chị em như trong bài thơ cKim Bồng viết về người anh của mình về thăm mẹ sau bao nhiêu năm xa cách , nhưng không nhìn thấy được mẹ, vì nay anh đã bị mù:

Từ con lưu đày phương xa

Nhớ thương con mẹ thiết tha mong chờ

Ngày về ai biết chữ ngờ

Mắt mẹ vẫn sáng con giờ lại đui

Trời xanh sao lại khiến xui

Mong nhìn thấy mẹ đen thui một màu

Ôm con cười nén u sầu

Con biết lòng mẹ dàu dàu đớn đau…

(Mong được nhìn thấy mẹ – Thơ  Kim Bồng)

16- Trần Bá Lang, Houston,USA

Có thể tóm gọn Trần Bá Lang là một người lính, một nhà thơ, và cũng là một tay kinh doanh. Tôi thật sự chưa hiểu nỗi trong chừng ấy những con người trong Trần Bá Lang thì anh đích thực là con người nào, hay nói đúng hơn anh tự nhận mình là con người nào. Tôi cho rằng Trần Bá Lang là một con người tài hoa đúng theo cái nghĩa đích thực nhất của từ này: làm lính thì rất l ì , làm  thơ  thì  rất hay, đầy xúc cảm, kinh doanh thì thành đạt. Thơ anh khi thì dằn vặt trong những nỗi băn khoăn, khắc khoải của cuộc đời:

Bởi ta nhân thế không tròn mộng

Đem cả tấc lòng đi bán rao

Đôi lúc giận đời quên tất cả

Quên người năm cũ giữa trăng sao

(Uống rượu nhớ người- thơ Trần Bá Lang)

khi thì nhẹ nhàng nhưng sâu lắng:

Còn đây chút nắng xuân phai

Còn em áo lụa sớm mai hôm nào

Chừng thu từ biệt non cao

Tàng đông nghiêng lạnh xôn xao núi rừng

(Xa Vắng- thơ Trần Bá Lang)

khi thì man mác một nỗi buồn xa vắng của một người sống tha hương:

Anh quen đất khách, tôi còn xa lạ

Biết nói thế nào cho vẹn lòng nhau

Đời phiêu bạt không đầy cơm phiếu mẫu

Mỗi đêm về là cùng một nỗi đau

(Chiều Hải Ngoại- thơ Trần Bá Lang)

Trần Bá Lang lại có một giọng ngâm thơ rất khí khái, hào sảng và truyền cảm! Ai đã từng nghe Trần Bá Lang ngâm thơ chắc hẳn cũng đồng ý với tôi về nhận xét này. Thơ TBL đăng nhiều trên Thư Quán Bản Thảo do anh Trần Hoài Thư phụ trách, v à còn còn đăng rãi rác trên Hương Xưa và một số tạp chí văn nghệ khác. Ngoài ra TBL đã xuất bản một tập thơ riêng của mình. Tập thơ“Uống Rượu Nhớ Người”gồm nhiều bài thơ nói lên thân phận của một kiếp người,  nói lên những nỗi trôi của một kiếp nhân sinh, nỗi lòng của những con người xa xứ. Tôi rất mê thơ TBL,  ẩn dấu những nỗi đau, những nỗi trăn trở, những nhức nhối của  của một kiếp người…Trong thơ TBL, phảng phất hình bóng của người lính, không phải chỉ là người lính đầy kiêu hùng, nhưng là một ngư ờì lính mang trọn vẹn một trái tim nhân bản, đầy thổn thức và trăn trở trong cuộc chiến…Sau này cho dầu khi trở thành một nhà kinh doanh thành công, thì cái con người lính của TBL vẫn ẩn núp đâu đó, còn những vần thơ thì vẫn đầy thổn thức và khắc khoải:

Nằm nghe trời đất ngậm ngùi

Lỡ mai thiên cổ ai người nhớ thương

Trời khuya đâu bóng cố hương

Nửa nhành trăng đọng cuối vườn thu xưa

(Đêm Say Cao Nguyên – thơ Trần Bá Lang)

17 -Lê Thị Phương Thảo,  Sàigòn-Việt Nam

Phương Thảo là một trong những người ghi danh vào lớp Tam C đầu tiên của trường Cường Để niên khóa 1965-1966, cùng với Thanh Hương, Kim Bồng, Phan Siêu, Văn Công Trình…Phương Thảo  dáng người dong dỏng cao, tính tình hiền hòa, thùy mị, ít nói. Phương Thảo  không bao giờ muốn làm một điều gì nổi bật trước đám đông, ngay cả trong lớp học! Thảo đến lớp âm thầm và ra về lặng lẽ! Nếu có một sự giao du nào dễ thương và thân ái thì đó là Thảo nằm trong nhóm những cô gái Huế cùng với Đoan Hương, Ngọc Thạch, Lĩnh Cơ, Thùy Hạnh, Kim Huê, Trà Mai…Các cô “nữ sinh nhóm Huế”này mặc dầu bề ngoài vẫn hòa đồng vào cuộc sống và con người ở vùng đất mới, nhưng có lẽ trong thâm tâm các cô vẫn luôn luôn ẩn dấu một chút tự hào của những người con gái đất thần kinh! Thế nên ngày xưa bao nhiêu chàng trai si tình muốn mon men đến gần“các cô trong nhóm Huế” này đều phải quay lưng đi tìm về một hướng khác!

Phương Thảo, cái tên này thì tôi nhớ rất rõ, vì tên Phương Thảo nằm trong 2 câu thơ của Chinh Phụ Ngâm: “Thanh thanh lưu thủy, bất tẩy thiếp tâm sầu, Thanh thanh phương thảo bất vong thiếp tâm ưu” mà Đoàn thị Điểm đã diễn nôm: “Nước trong chảy lòng phiền chẳng rữa, cỏ xanh thơm dạ nhớ khó khuây”.  Đây là hai câu thơ thật hay trong Chinh Phụ Ngâm, thế nên mỗi lần đọc đến hai câu thơ này tôi lại nhớ đến chị, một cô bạn đã học chung với tôi trong hai năm Nhị và Nhất C ở trường Cường Để và có cái tên thật đẹp của một loài cỏ thơm.

Sau khi tốt nghiệp Tú Tài 2, Phương Thảo cũng như rất đông những người bạn Nhất C khác đã  theo học ngành sư phạm. Đặc biệt cPhương Thảo rất giỏi Anh Văn nên đã đậu vào ban Anh Văn của trường Đại Học Sư Phạm Sài Gòn và  theo học  ở  đó từ 1969 đến năm 1973. Phương Thảo tốt nghiệp Cử Nhân Anh Văn và Đại Học Sư Phạm và đi dạy học đến năm 1975. Sau  năm 1975 . Cô giáo trẻ 25 tuổi đời đã phải trôi dạt nhiều nơi, với một cuộc sống mới gặp nhiều khốn khó. Từ đôi bàn tay cầm phấn trắng đã phải đổi sang cầm cuốc, cầm rựa để dọn rừng phá rẩy cho cuộc mưu sinh ở những nơi xa vùng đất cũ. Phương Thảo cũng quen dần với những khổ đau và những khó khăn trong cuộc sống. Nhưng tự trong sâu thẳm tâm hồn của Phương Thảo, một  người được đào tạo để đi ươm trồng những mầm non, những thế hệ tiếp nối, đã không tránh được những nỗi xót xa, ngậm ngùi , cay đắng!

M ột thời gian sau, khi thời cuộc và xã hội đ ã có nhiều biến đổi, khi nhu cầu học Anh Văn của học sinh nói  riêng và  của nhiều tầng lớp trong xã  hội  ngày càng cao, với một người có trình độ ngọai ngữ cao và nhiều kinh nghiệm về sư phạm, Phương Thảo đã dễ dàng trở lại với công việc dạy tiếng Anh của mình và do đó cuộc sống cũng đã trở nên dễ thở và thoải mái hơn trước.

Phương Thảo hiện sống ở Sài Gòn cùng với 3 người con đã trưởng thành. Và cuối cùng thì theo Phương Thảo tâm sự, Thảo  vẫn “độc thân tại chỗ”. Tôi  xin Phương Thảo giãi thích rõ hơn về cụm từ này vì thật tình tôi không hiểu. Và Phương Thảo chỉ cười:“ Chuyện gì cũng có  thể  xẩy ra, Dz ũng ơi !”

18-Đào Ngọc Kính,  Sàigòn-Việt Nam

Đào Ngọc Kính là dân Cường Để chính hiệu con nai vàng.  Kính  học Cường Để trong suốt 7 niên khóa, từ Đệ Thất 3 cho đến Đệ Nhất B3. Sau khi xong bậc trung học Kính vào học Đại Học Sư Phạm Sài Gòn và ra trường được bổ nhiệm về dạy tại trường Trung học Lê Thành Phương, Tuy Hòa. Tại đây Kính cũng tình cờ gặp Đổ Hiếu Nam, dạy tại trường Trung học Nguyễn Huệ.

Thuở còn học sinh Trung học, Kính là một học sinh rất xuất sắc về các môn Toán, L ý, Hóa. Trong những lần học nhóm Kính thường là người giải ra những bài toán khó đầu tiên. Đào Ngọc Kính còn là thủ môn xuất sắc trong đội bóng tròn của lớp Lục 3 bên cạnh 2 hậu v ệ là Huỳnh Công Minh và Dư Xuân Bình. Khi nhập ngũ anh là người trong toán “Quốc Quân K ỳ” trong những buổi diễn hành. Ngoài đời, Kính là một người năng động, tháo vát và giỏi dang về nhiều mặt trong cuộc sống. Đối với bạn bè,  Kính là một người luôn luôn sẳn sàng giúp bạn trong những lúc khó khăn, hy sinh cho bạn khi cần thiết.

Đào ngọc Kính  cũng bị nghỉ dạy từ sau  1975. Cũng đi lưu lạc nhiều nơi và làm đủ các loại nghề khác nhau để kiếm sống. Kính cũng như rất đông những người giáo viên bị chao đảo sau một cuộc bể dâu . Nhưng những con người ấy, mỗi người một cách, mỗi người một sức bật khác nhau, và đặc biệt là  nh ững con người có nhiều khả  năng v à  có sức bật mạnh mẽ  như  Kính, cuối cùng thì Kính đã vươn lên để tìm cho gia đình và bản thân một cuộc sống mới tốt đẹp hơn và thoát được kiếp đọa đày!

Đào Ngọc Kính hiện sống hạnh phúc cùng vợ và 2 con, với 1 cháu nội và 2 cháu ngoại  ở Sài gòn. Theo Kính thì khi mỗi người chúng ta đã bước vào cái tuổi lục tuần, như một người đã vượt qua đỉnh dốc của cuộc đời và đang từ từ đi xuống, thì cách sống, cách nhìn vào cuộc sống cũng đã thay đổi nhiều. Đó là sống và bám víu vào những hạnh phúc bình dị và đơn sơ – đó là những hạnh phúc đang có thật bên chúng ta trong từng giây từng phút của hiện tại, không còn mơ hồ ảo tưởng vào những gì ở ngoài tầm tay với!

Đào Ngọc Kính và gia đình đang chuẩn bị để đi định cư ở M ỹ, những người bạn ở đây cầu chúc cho Kính và gia đình gặp nhiều may mắn và mong sớm được gặp người bạn cũ này.

19- Hồng Vân Thanh, Pleiku, ViệtNam

Ai trong chúng ta chắc hẳn cũng đã hơn một lần nghe qua bản nhạc “Còn một chút gì để nhớ” của Phạm Duy. Bản nhạc đưa ta về một thành phố nhỏ, buồn và đầy đất đỏ ở cao nguyên,  một thành phố mà đi 5 phút đã trở về chốn cũ, đó là thành phố Pleiku! Và chính ở cái thành phố này Hồng Vân Thanh đang sống êm đềm với vợ và 6 người con và một đàn cháu…Ngày ngày vẫn ra quán cà phê quen thuộc ngồi nhâm nhi tách cà phê phin thơm ngon, đậm đặc và nghe lại những bản tình ca của một thời…áo trắng!

Nếu có một vài ngôn từ giản dị để diễn tả Hồng Vân Thanh thỉ đó là: chịu chơi, thẳng thắn và chân thật v à sống trọn tình trọn nghĩa với bạn bè! Ngoài  ra Thanh còn là một con người có máu nghệ sĩ và rất tài hoa. Là một tay chụp hình và quay video chuyên nghiệp, Thanh còn làm thơ, sáng tác nhạc, cũng như phổ nhạc nhiều bài thơ của bạn bè và của những thi sĩ khác. Hồng Vân Thanh đã ra một vài CD nhạc và được bạn bè cũng như giới thưởng ngọan yêu thích. Trước đây chúng tôi cũng đã có viết bài giới thiệu về những sáng tác của Thanh trên Diễn Đàn Nhất C cũng như trên website Cường Để. Niềm vui của Thanh bây giờ, ngoài công việc chụp hình, quay video, là tìm những bài thơ yêu thích để phổ nhạc, cũng như tâm sự với bạn bè gần xa trong nước cũng như ở nước ngoài. Sáng sáng  khi bầu trời Pleiku còn chìm trong sương mù lành lạnh, Thanh khoác vội chiếc áo măng-tô đi về nơi cuối phố, ghé vào quán cà phê quen thuộc và thả hồn về một thời quá khứ…

Vâng, có một thời trong quá khứ mà Hồng Vân Thanh đã sống và trãi nghiệm qua bao nỗi khổ nhục và đắng cay tưởng chừng như rơi xuống tận đáy hố thẳm của cuộc đời! Nhờ có một tâm hồn đôn hậu, một trái tim nhân ái, thật thà, Thanh đã vượt qua được những thử thách và bão táp của cuộc đời.  Thanh đã đứng dậy, đã vươn lên để ngày hôm nay chúng ta vẫn còn thấy một Hồng Vân Thanh sống một cuộc sống an nhiên tự tại với gia đình, với vợ con, với một đàn cháu và nhất là vẫn còn những người bạn hiểu Thanh và thương yêu Thanh chân tình. Tất cả những điều đó chính là những niềm vui và hạnh phúc thật đơn sơ nhưng cũng thật vô cùng quí báu với Hồng Vân Thanh.

20- Vương Hoài Uyên, Sàigòn-Việt Nam

Tên thật là Trần Thị Minh. Minh là người mới nhất đến với Diễn Đàn Nhất C, nhưng chắc hẳn đã gây một ấn tượng sâu đậm trong lòng những người bạn cũ đã học chung với Minh một năm Tam C ở Cường Để  và ngay cả đối với những người không có cái may mắn học chung với Minh ở Tam C năm nào.

Minh có năng khiếu văn thơ nên đã sáng tác nhiều văn thơ từ thuở còn học trung học và cộng tác thường xuyên với các báo Bách Khoa, Văn, Thời Nay…với bút hiệu là Vương Hoài Uyên.
Ngoài ra Minh còn có một giọng ca truyền cảm, mượt mà nên đã tham gia vào những chương trình văn nghệ của các trường trung học mà Minh đã theo học cũng như những ban văn nghệ địa phương. Minh vào học ở Văn Khoa Sài Gòn một năm, sau đó ra học Đại Học Sư Phạm Huế. Minh tốt nghiệp  Sư Phạm, ban Việt Văn,  ra trường dạy Văn ở trường trung học Phan Chu Trinh, Đà Nẳng. Minh đến với Diễn Đàn như là một người bạn cũ, thân ái, nhiệt tình, tặng bạn bè mấy bài thơ để làm quà tao ngộ nên  đã gây cho các bạn trong diễn đàn một ấn tượng ấm nồng thân ái!  Tự giới thiệu mình là “người của muôn năm cũ” làm cho lòng chúng ta thêm một chút vấn vương: “dẫu lìa ngó ý, còn vương tơ lòng.”Minh đã  tặng Diễn Đàn mấy bài thơ nhẹ nhàng của tuổi học trò, hay của người học trò nay đã thành cô giáo để làm quà  mà cứ nghe đâu đây tiếng ve gọi hè, để nhớ để nhung trong những ngày hè xa cách. Thơ của Vương Hoài Uyên – qua mấy bài Minh gởi nghe phảng phất những ray rứt, bâng khuâng của cô giáo khi phải từ giã cửa lớp, sân trường:

Mai mốt cô về gởi lại chút bâng khuâng

Trang giáo án khép một thời quá khứ

Bài giảng xưa bây giờ em có giữ ?

Một chút cho đời và một chút cho em.

(Chia tay học trò- Vương Hoài Uyên)

hoặc nghe lòng trống vắng, bơ vơ khi mùa phượng vĩ lại về:

Mùa thu bỏ đi rồi ta đứng lại bơ vơ

Lá vẫn rơi dạt dào trong nắng hạ

Trong nắng cháy chợt nghe lòng băng giá

Chợt nghe lòng se lạnh chút heo may .

( Mùa lá rụng sân trường – Vương Hoài Uyên)

Còn trong bài thơ “Mùa Trăng Cũ” vừa được nhạc sĩ Nguyễn phổ nhạc gần đây, bài thơ nghe như những hoài niệm quay quắt về quá khứ :

Đi đâu cũng thấy vầng trăng thời tuổi mộng,

Trăng vẫn sáng dù muộn màng treo nửa mảnh,

Ôi vẫn trong ngần như trăng thuở bên anh!”

(Mùa Trăng Cũ – thơ Vương Hoài Uyên)

Bài thơ hay, cảnh và tình hòa hợp. Từ vầng trăng kỷ niệm đến vầng trăng tuổi mộng cho đến khi mảnh trăng đời đã xế…Vầng trăng tự ngàn xưa vẫn vậy nhưng theo Vương Hoài Uyên thì vầng trăng vẫn trãi qua bao nhiêu dâu bễ, vẫn có những nghẹn ngào, thổn thức…khi bây giờ chỉ còn một nửa mảnh trăng xưa..!

21- Lê Công Dzũng, Pennsylvania – USA

Nhị C, Nhất C Cường Để. Năm 1969 vào học ban Triết Học Tây Phương ở Đại Học Văn Khoa Sài Gòn và lang thang thêm một vài trường Đại học khác nữa!  Dỡ dang vì phải theo lệnh tổng động viên, đi lính năm 1972.  Định cư ở Mỹ năm 1994. Hiện ở tiểu bang Pennsylvania cùng vợ và 3 con, 2 trai một gái. Moderator của Diễn Đàn Nhất C. Thỉnh thoảng khi buồn có làm thơ, viết tùy bút, phiếm luận…, khi vui thì uống rượu, tán dóc với bạn bè…lúc bình thường thì vẫn còn làm kiếp …con trâu đi cày cho cuộc mưu sinh mặc dầu được ba mẹ sinh ra không phải tuổi con trâu mà  tuổi …con cọp! Thích nhất là cái biệt hiệu được viên ngoại Ngọc Tân gán cho :“bạn ta đâu phải là người thường”! Chắc cũng đúng phần nào vì đôi lúc cũng cảm thấy mình không phải là người thường, dầu không phải là bất bình thường!!!Ngoài ra Đặng Thế Lộc còn gán cho thêm một 2 biệt danh khác nữa: “Tạ Tốn và Kim Mao Sư Vương”! Hai bài thơ ưa thích nhất, một bài thời tiền chiến là bài “Tống Biệt Hành” của Thâm Tâm và một bài sau năm 1975 là bài “Ta Về” của Tô Thùy Yên. Ngoài ra Dzũng cũng rất mê đọc đi đọc lại truyện Kiều của Nguyễn Du cũng như Chinh Phụ Ngâm của Đặng Trần Côn và Đoàn thị Điểm. Dzũng là một người rất hoài cổ, hay nói chính xác hơn là “ôn cố, tri tân”! Sách cũ thì hay, bạn cũ thì quí và rượu cũ thì ngon!


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phố núi Pleiku và những tâm hồn nghệ sĩ- Nguyễn Đoan Tuyết

Bài Thơ Tháng 12- Phạm Xuân Đài

Autumn Leaves/ Lá Thu- Cô Trần thị LaiHồng