Sắc Màu Cuộc Sống Trong Thơ Khoa Trường- Kim Đức
Tác giả: Kim Đức
Lời ngỏ của BBT:
Chúng tôi rất vui mừng nhận được nhiều góp ý của các thân hữu, cũng như đóng góp bài viết cho chuyên mục Bình Thơ Hương Xưa. Tháng 9, xin hân hạnh giới thiệu bài viết của Kim Đức, một cây viết quen thuộc của Hương Xưa với một văn phong vững vàng, đầy quyến rũ, cùng những lời bình sâu sắc bằng một cái nhìn xuyên suốt những vần thơ của Khoa Trường: “Anh đã pha trộn sắc màu của ngôn ngữ, vẫy vùng ngang dọc những đường nét của thân phận con người, góp nhặt những vụn vỡ trong cuộc đời để phác họa thành một “sắc màu cuộc sống” thật đẹp, thật sâu sắc, thật ý nghĩa và đầy quyến rũ.”
Tháng 10 sẽ là bài viết của anh Khoa Trường. Tháng 11 anh Nguyên Lương sẽ đóng góp bài viết của mình. Tháng 12 sẽ có bài viết của Thu Thủy. Xin mời các thân hữu đón đọc cũng như tiếp tục đóng góp bài viết và góp ý cho chuyên mục này. Xin email cho chúng tôi: letrongminhkha12@gmail.com. Xin chân thành cám ơn
Nhóm phụ trách chuyên mục BÌNH THƠ
SẮC MÀU CUỘC SỐNG TRONG THƠ KHOA TRƯỜNG
viết bởi Kim Đức
Tình cờ một hôm tôi đọc một comment của anh Khoa Trường, đọc xong tôi cười một mình và sau đó tôi đã quên đi một việc mà trước đó tôi đang căng thẳng, bực bội. Tôi chợt nghĩ sao nụ cười diệu kỳ đến thế, vậy là tôi mở mục tác giả đọc lại một mạch hết những bài thơ, bài văn của anh KT đăng trên HX để cảm nhận cho hết những bài viết của anh, về một Khoa Trường đã từng có những khoảnh khắc làm tưng bừng trang nhà HX, “tạo nên được một không khí giao lưu sinh động, mới mẻ, vui vẻ” và cũng là để góp cho chuyên mục bình thơ của Hương Xưa.
Thơ KT vừa dí dỏm, vừa hài hước nhưng cũng ẩn chứa nhiều ý nghĩa nhân sinh, anh đã mang đến cho sân nhà HX những tiếng cười hả hê, vừa thâm thúy vừa sảng khoái, giúp tôi và có lẽ nhiều người nữa vui tươi hơn.
Hãy ngược về quá khứ qua những vần thơ rất chân tình của anh để tìm lại dấu vết tuổi thơ với một khoảng trời bình yên đáng nhớ:
“Năm- mừ- mừ lăm- hai mư…
Anh tìm em trốn đứ đừ mộng mơ
Trò chơi ngày cũ tuổi thơ
U u… quạ quạ mệt phờ đời nhau”
( Trích trong Trò chơi tuổi thơ)
Trong những ngăn tầng của ký ức, tôi mơ hồ tiếng “Năm- mừ- mừ lăm”, chập chờn trong tiếng “U u… quạ quạ”, tiếng hò hét đến khản cổ. Nỗi nhớ chợt ùa về trong tôi, những buổi trưa không ngủ, trốn Ba Má chơi ô làng, chơi nẻ, nhảy dây…. nhớ sao là nhớ những buổi tối được Ba Má cho nghỉ học là tụ tập lũ bạn trong xóm chơi “rồng rắn lên mây”, rồi “thiên đàng địa ngục.”…..vừa chơi vừa la hét ỏm tỏi, đến tối về khò khè cả đêm. Lớn lên một chút nữa, trốn học rủ nhau đi ăn bánh bèo nóng, hôm nào nhìn bảng quảng cáo ở rạp chiếu bóng có diễn viên Đặng Quang Vinh và Chân Trân là cúp cua giờ học đi xem phim…….nhớ nhiều…nhiều lắm! nên khi đọc những câu thơ của anh KT nói về tuổi thơ, kỷ niệm tuổi học trò bỗng cuộn dâng lên ào ạt, hình như thuở ấy chúng ta không biết cô đơn, chỉ có những nụ cười hồn nhiên, lúng liếng và nét tinh khôi trong sáng:
“Tuổi thơ tôi
có những sớm mai cười lúng liếng
nhìn nẫu ăn bánh bèo mà cái miệng cứ là duyên…”
( Trích trong Qui nhơn – tuổi thơ tôi)
Giọng thơ KT có một chút tinh nghịch, một chút phóng khoáng trộn lẫn vào nhau để trở thành thơ KT đáng yêu, đáng nhớ là thế đấy!
Và đây là cách anh kể chuyện bằng thơ khi nhớ về cái thuở nhất quỷ nhì ma, nhớ về một đoạn đời thật đẹp và thơ mộng với bảng đen, phấn trắng, là hình bóng những đứa học trò nghịch ngợm và hình ảnh Cô giáo trẻ với những tình cảm có lẽ không bao giờ phai nhạt :
Ngày ấy
Chúng em những
thằng học trò mới lớn
Cô vừa mới ra trường
Trẻ.
Xinh.
Hiền.
Những thằng học trò
nghịch hơn quỷ,
phá hơn ma
Chúng luôn nghĩ ra
đủ thứ trò đùa láu lỉnh
kể cả làm thơ
tán tỉnh…
cô mình
( Trích trong Nụ cười Cô giáo trẻ)
Thơ anh không chỉ để hoài niệm về một thời hoa mộng, về những kỷ niệm ngọt ngào đáng nhớ đã đi qua, mà anh còn muốn gởi gắm vào đó việc đề cao hướng giáo dục trong một xã hội mà đạo đức gần như xuống cấp, nền giáo dục thời anh học bấy giờ, thầy cô tâm huyết, dùng tình thương yêu để giáo dục học sinh:
Thu phục lũ yêu tinh
miệng còn hôi sữa
Không phạt
không roi
không lời trách mắng
Cô cười thật hiền
mà đôi mắt đỏ vòng quanh
Có giọt nước mắt nào
rơi trên trang giáo án ?
Bài giảng hay
cô trãi trái tim mình…
( Trích trong Nụ cười Cô giáo trẻ)
Lời thơ kết hợp giữa tự sự và bình luận được anh viết bằng những cảm xúc chân tình khiến ta phải hồi tưởng và suy tư. Đâu đó cũng là lời cám ơn của anh đến Thầy, Cô ngày xưa cũ. Cảm xúc cứ miên man theo những dòng thơ và tôi lại nhớ đến những buổi tối thức thâu đêm suốt sáng để ngốn cho hết tác phẩm ”Ngựa chứng trong sân trường” của Duyên Anh…… ký ức ngày cũ chợt ùa về trong khoảnh khắc:
Tuổi thơ tôi
có những đêm bình yên
ngồi cà phê với bạn hiền quán Da Vàng – Dạ Khúc
nghe nhạc Trịnh Công Sơn – Ngô Thụy Miên
viết kể chuyện đời – tình”
( Trích trong Qui nhơn – tuổi thơ tôi)
Thời gian trôi qua, đành rằng ai cũng có một thời để yêu, để nhớ, nhưng KT đã mang nỗi nhớ về một thời ăn bánh bèo nóng nhìn nhau cười lúng liếng, một thời ngồi chờ từng giọt café rơi, nhâm nhi từng ngụm nhỏ, nghe nhạc Trịnh Công Sơn, Ngô Thụy Miên… như từng trải nghiệm những đắng, chát, ngọt, bùi trong cuộc đời…..Những câu thơ rất giản dị nhưng khơi dậy cảm xúc cho nhiều người khi hoài niệm về ký ức, nhất là những người vì cuộc mưu sinh phải rời xa quê hương, xa vùng kỷ niệm của thời mới lớn. Làm sao tìm lại những yêu thương ngày ấy, tôi lại nhớ đến một câu trong bản nhạc “Quê hương tuổi thơ tôi”: “Kỷ niệm yêu thương cho tôi ngày ấy/Biết đâu tìm lại, biết đâu mà tìm” …… và đó cũng là nỗi nhớ về quê nhà luôn thường trực trong anh.
Tôi là người Quy Nhơn xa quê
Quy Nhơn ơi, sao mà thương nhớ thế !
( Trích trong Qui nhơn – tuổi thơ tôi)
Thời mới lớn đâu chỉ là những trò đùa tinh nghịch, láu lỉnh mà còn là những nụ hôn đầu đời ngu ngơ, khờ dại của mối tình học trò trong sáng, mối tình của lứa tuổi thần tiên. Cho đến bây giờ anh KT đã kể lại nụ hôn đời mình từ cảm xúc của tình yêu mang lại bằng những vần thơ hóm hỉnh mà thật đáng yêu:
* Nụ hôn đầu còn lắm vụng về, xao xuyến chưa tìm thấy môi nhau:
Anh muốn gửi tặng em một đóa hoa hồng
Tượng trưng cho tình yêu của thời mới lớn
Cái thời ngu ngơ và khù khờ thấy ớn
Tiếc nụ hôn đầu chưa tìm thấy môi nhau !
(Trích Hoa hồng và em)
* Nụ hôn lần sau đó là nụ hôn ngọt mềm, say đắm đã làm rát bỏng đời nhau, anh dùng từ “rát bỏng” trong tứ thơ này thật đắt:
Có nhắm mắt lại không thì nói,
anh muốn hôn em !
Đừng dẫu cánh môi sen ứ ừ chờ đợi
Đôi môi biết thầm thì…ghét anh – ghét anh
Đôi môi lầu bầu…thương anh – nhớ anh
Ngọt nhạt môi em rát bỏng đời mình.
(Trích trong Mộng & Thực)
* Và cuối cùng là nụ hôn thật lâu, thật sâu của những tháng ngày tóc đã pha sương, và đó là nụ hôn ….cuối đời, nụ hôn của những tháng ngày sắp sửa mất nhau:
Khép mắt lại nào em, ngày sắp qua mau
đời chúng mình có còn đâu bao đêm nữa ?
Tóc dẫu pha sương, tim vẫn cần bơm máu
hãy hôn những nụ hôn cuối đời thật lâu, thật sâu…
(Trích trong Nụ Hôn… Cuối Đời)
Tôi chỉ biết đến anh với nickname Khoa Trường trên HX , biết anh là cựu học sinh Trường Cường Để. Ngôi trường mà ngày ấy là thần tượng của bọn học sinh nữ chúng tôi, nên niên khóa 74-75 tôi đã quyết thi đỗ vào lớp 10 ban C do Trường Cường Để tuyển sinh, nhưng chỉ học được 1 năm là biến cố lịch sử năm 75 xảy ra. Để hiểu về nội tâm anh KT thì phải tiếp xúc, gặp gỡ ít ra cũng được một lần, dù vậy nhưng tôi vẫn cảm tình nhất với anh ở bài thơ “Dấu hỏi”. Bài thơ mang sắc điệu trữ tình, nói lên khát vọng tình yêu, dẫu biết trong tình yêu có nhân duyên, hợp tan là lẽ thường tình, nhưng anh vẫn đi tìm căn nguyên và khởi nguồn từ đâu để níu giữ tình yêu như tự đi tìm cho mình một lẽ sống với những cảm xúc nồng nàn mà day dứt :
Bão bắt đầu từ đâu
xám trắng màu cuồng nộ
bão không hẹn không hò
rồi quặn đau nức nở…
tình bắt đầu từ đâu
mà ôm đầy giông tố
tình không là vần thơ
nên tình gieo tan vỡ…
mình bắt đầu từ đâu
mà có duyên không nợ
đời người như phiên chợ
hợp – tan bạc mái đầu…
(Dấu hỏi)
Rồi tự hỏi mình có lỗi gì không?
“Trong tự điển của riêng anh không có từ “Quên”
Đó chỉ là một động từ không tồn tại nghĩa
(Quên là nhớ hay nhớ để quên ?)
Đơn giản bởi vì anh luôn thấm thía :
Cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn
Tuần hòan đã là quy luật
Ta yêu nhau hay ta xa nhau
Duyên phận hợp – tan , quên – nhớ lỡ làng …”
(Trích trong Anh có lỗi gì không?)
Từ những trải nghiệm sâu sắc trong cuộc đời, anh đã cảm nhận được nỗi đau ở người phụ nữ của anh cũng như những người phụ nữ khác vì tình yêu đã sống hết mình cho chồng, cho con. Một cách bày tỏ tình yêu với những câu chữ dí dỏm, hài hước, giàu cảm xúc: em đeo mãi anh đến “bạc đầu” thì anh cũng sẽ uống “cạn” một vầng trăng. Cách dùng từ: “căm thù/ăn trộm/đeo/uống cạn” rất nghệ thuật trong khúc thơ sau như xoáy vào lòng người đọc:
Có khi nào em căm thù anh chăng
Ăn trộm của em một thời con gái
Cho đến bạc đầu còn đeo em mãi
Mong cùng em uống cạn một vầng trăng
(Trích trong Có khi nào)
Là phụ nữ, tôi cám ơn anh với những lời giải bày, dỗ dành thật trữ tình nhưng ý nhị và sâu sắc, tôi hiểu anh khắc khoải khi nghĩ về người phụ nữ của đời mình với tình yêu và hạnh phúc. Hình ảnh thơ thật là độc đáo với cái “lưng áo” để em “úp mặt” vào, lời thơ mang âm hưởng lời ru đã chạm vào góc khuất trong tâm hồn tôi:
Nín đi em, tủi phận người
Hoàng hôn rơi mỏng thấm đời cuồng quay
Ta còn lưng áo giải bày
Để em úp mặt heo may thẹn thùng
(Trích trong Dỗ dành)
Và ngọn lửa yêu ấy cứ mãi âm ỉ và bàng bạc trong thơ anh với một chút ngông nhưng lại rất tình:
Giữa năm ta muốn hỏi người
Xuân thì còn – hết mà cười quá duyên ?
Cuối năm ta sẽ hỏi em
Tình chiều hâm lại ấm mềm… Chịu hông ?
(Hâm tình)
Cuộc tình nào cũng đẹp, bước chân nào bước vào đời nhau cũng để lại những dấu vết khó phai mờ, nhưng anh ý thức được khi “giấc mơ xưa” không còn nữa:
Ta nằm níu giấc mơ xưa
Tìm ra trong ấy ngày mưa lặng thầm
Ngu ngơ ôm mối tình câm
Nén vào tứ cõi thinh không ngập ngừng
(Trích trong Tình câm)
Tôi cho rằng từ “nén” trong khúc thơ này còn có nghĩa là “buông”, bởi khi đã cố níu giữ những thứ mà mình quá đau khổ vì nó, không thể giữ mãi thì ”nén vào tứ cõi thinh không” có nghĩa là không níu giữ nỗi nữa nên đành phải buông thả ra thôi, hơn nữa ”giấc mơ xưa” ở trong tứ thơ này còn có ý nói về cuộc đời này là phù du, hư ảo…. và tôi cho đây là khúc thơ sắc sảo đầy chất triết lý.
Hay như bài”Mưa rừng”:
“Em xưa giờ đã xa
Tan vào mưa dáng mỏng
Ta bây giờ sắp già
Thôi, chào thôi ảo vọng”
Bài thơ giàu nhạc tính, giọng thơ theo thể năm chữ, có sức biểu cảm,
lúc thì cảm xúc thiết tha, lúc thì suy tư, trăn trở, gây ấn tượng và đã
chạm mạnh đến trái tim người đọc. Em trong “Mưa rừng” vừa là em của cuộc
tình, vừa là em của kiếp nhân sinh, nên KT mới có những câu thơ rất
đẹp, để nói lên khát vọng về cuộc sống và tình yêu trong những khoảnh
khắc ngắn ngủi, mong manh của cuộc đời mà chúng ta phải “cuồng chân” để
kiếm tìm:
“Ta nằm treo suối hoa
Hát bài ca thần thánh
Mưa buồn giăng bao nhánh
Ta cuồng chân loanh quanh “
Anh đã tìm lại chính mình từ cơn mưa rừng với những khắc khoải, day dứt
về tình yêu, hạnh phúc, số phận và thấu hiểu nỗi cô đơn, trống trải của
con người trong cuộc đời:
“Mưa rừng rơi thì thầm
Như ngàn lời sám hối
Em đi vào tăm tối
Ta nguyện cầu lâm râm…”
Bài thơ rất hay về ngôn từ, giai điệu cũng như ý thơ, tôi ước gì mình là nhạc sĩ để phổ
nhạc cho bài thơ này.
Nhưng có một điều tôi thích ở thơ anh đó là tinh thần lạc quan, yêu
đời, luôn mang lại niềm vui, niềm tin yêu đến cho mọi người. Và đây là
thái độ lạc quan của anh trong bài thơ “Nắng miền Đông”:
“Anh ở miền Đông(*) nắng hiền như đất
Hiền như em. Như anh. Như bazan (*)”
Nắng, đất, cơm và em là một sự hòa quyện giữa thiên nhiên và con người, lời thơ vừa êm đềm vừa rạo rực:
Anh ở miền Đông nắng hiền như cơm
Ngày ba bữa ấm bụng người – hạt ngọc
Gieo trong lòng mình nhiều nỗi nhớ không tên
Và nắng. Và em. Làm anh thèm cơm. Thèm em…
Ở bài thơ này ta mới thấy sự trải nghiệm của anh, cho dù con người luôn gặp những nỗi khổ đau, bất hạnh, đối mặt với những mặt trái của cuộc đời như cái nắng nóng của vùng đất đỏ bazan, nhưng anh đã bộc lộ nhân cách của mình, vẫn sống lạc quan với cuộc đời này, vẫn thấy cuộc đời nhẹ tênh qua những vần thơ hóm hỉnh nhưng có một chút đắng đót trong ý thơ:
Anh ở miền Đông nắng hiền muốn điên
Một mình ngược – xuôi rẫy cao – sông thấp
Lắng nghe tiếng đời mình vọng về từ tiềm thức
Anh yêu nắng vô cùng. Và anh luôn yêu em…
Nếu những điều trên đây tôi cảm nhận không đúng thì cũng mong anh KT tha lỗi, vì tôi biết tính của anh hay hờn lắm, trong bài tự sự về mình “Khoa Trường là ai?”có đoạn anh viết:” Về “nội thất”, Khoa Trường sở hữu một tâm hồn đa cảm, lãng mạn, nhạy cảm. Yêu thích vẻ đẹp dịu dàng, nhẹ nhàng, giản đơn… trong mọi lĩnh vực đời sống. Không màu mè, lòe loẹt, phô trương ồn ào. Thích nghe và hát tình ca Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, Vũ Thành An, Ngô Thụy Miên…Đặc biệt là thích đùa giỡn với bạn bè như “khi xưa ta bé” ta chơi. Tuy nhiên cũng có một khuyết điểm lớn là rất hay hờn! haha…”, mà khi anh hờn thì …chỉ có mình là trớt quớt thôi:
“Nói thật lòng mà em chẳng tin
Ai nở đem trái tim đùa cợt
Đừng nhìn anh môi cười hời hợt
Anh mà hờn là…trớt quớt nhen cưng!”
(Trích trong Nói thật lòng)
Anh cũng hay nói thật lòng lắm, thật lòng với chính mình, thật lòng với người khác. Anh là người góp nhặt những vụn vặt đời thường, những khoảnh khắc đáng yêu, đáng nhớ, những vô tình chợt len lỏi vào trí nhớ mình….., để rồi đưa vào thơ, mang tiếng cười rộn rã đến với mọi người sau những tất bật, hối hả của đời cơm áo:
Phụ nữ khi vắng chồng:
Vắng chồng tự do ăn uống
Lên cân má phính… mông tròn
Giật mình trấn an tự nhủ
Không sao, vợ hãy còn…ngon
Vắng chồng tự nhiên…nhớ quá
Đêm đêm ôm gối lăn vòng
Vắng chồng rưng rưng muốn khóc
Chồng ơi, về sớm … cơm mong !
(Trích vắng chồng)
Ngẩn ngơ với váy hoa:
Một sớm thu vàng rừng hoang lãng quên
Trơ trọi thân gầy đời cây mỏi mệt
Ta dang đôi tay tình xưa hấp hối
Váy hoa nhuộm màu ngơ ngẫn … ngẫn ngơ !
(Trích trong Váy hoa và em)
Tôn vinh phụ nữ U40, U50:
Gái ế bốn mươi vẫn còn mướt rượt
Dáng mình dây lã lướt váy hoa mềm
Ẩn sĩ khù khờ cứ ngỡ còn duyên
Ai biết được thân em nhiều chìm nổi ?
Và đây là hình ảnh nụ cười em, chỉ có Khoa Trường thì mới “lộn cổ xuống đời chiều
chỉ bởi nụ cười em”, thử hỏi người phụ nữ của anh khi đọc những dòng thơ này làm sao không yêu anh được:
Nụ cười em
làm anh say xiêu say đổ
Rơi lộn cổ xuống đời chiều
chỉ bởi nụ cười em ..
(Trích trong Nụ cười và em)
Nghe đã thấy mắc cười rồi, nhưng “lộn cổ xuống đời chiều” là cả một nỗi niềm trong anh, nụ cười em cũng chính là tình yêu của anh, tính hài hước và thâm thúy trong thơ KT là vậy đó!
Nhưng đằng sau nụ cười, có lúc nỗi cô đơn cũng xâm chiếm bên trong tâm hồn anh, và anh đã khắc họa nỗi cô đơn đó với một khoảng lặng:
Một mình – buổi sáng không ai gọi
Một mình – buổi trưa không ai mời
Một mình – buổi chiều không ai đợi
Một mình – buổi tối thừa tay mềm…
Hai mình – buổi sáng râm ran nhớ
Hai mình – buổi trưa âm ĩ thương
Hai mình – buổi chiều nôn nao đón
Hai mình – buổi tối mãi là đêm…
Ta – giờ vẫn một mình
Em – sao hoài lặng thinh ?
(Trích trong Một & hai)
Ngoài tình yêu đầu đời, tình yêu vợ chồng, tình yêu quê hương….anh còn đặc biệt dành tình yêu cho bạn bè Hương xưa như tình anh em một nhà :
Ngày ngày, sớm nhớ khuya thương
Chưa vào trang được là buồn…miết thôi (3)
Hương Xưa tình nối nhịp cầu
Duyên thành nợ, “qua” ghiền rồi Nẫu ơi !
Từ những cái nickname trên trang mạng mà nay trở thành anh em một nhà, buồn vui được sẻ chia, đồng cảm, để rồi mỗi ngày chúng ta lại thấy yêu thương nhau nhiều hơn. Anh KT đã cảm nhận được điều này qua những vần thơ mộc mạc nhưng thấm đẫm tình người:
Từ độ mình vào Hương Xưa
Vừa tròn hai tháng cũng vừa thân quen
Sáu mươi ngày mà cũ mèm
Mà vui, mà nhớ, mà thèm, mà thương
(Trích trong Thank you ! huongxua.org !)
Đôi lúc anh còn thể hiện cảm xúc tình thân ấy không qua những vần lục bát trữ tình, không qua những thể thơ tự do đầy chiêm nghiệm và lý lẽ, mà là những lời comment thật dễ thương, ta hãy xem anh KT của thời @ nhé, rất “teen”:
Comment của em luôn nhỏ nhẻ, nhu mì
Như giọng nói thầm thì nghe … đã lắm !
Anh luôn thích đọc với ước mơ đằm thắm
Dịu dàng ơi ! Mình đi uống cà phê không ?
Hãy reply cho anh
dù chỉ một chút … lòng thòng!
Tôi viết cảm nhận thơ, văn của anh Khoa Trường cũng là cách để nhìn lại mình, cũng như anh đã “Lặng lẽ ngắm nhìn em”. Tôi gọi bài thơ “Lặng lẽ “ của anh là khúc nhạc không lời mà ở đó cảm xúc vỡ òa trong từng nốt nhạc. Tôi gọi bài thơ “Lặng lẽ “ của anh là một bức tranh, mà ở đó anh đã dùng sắc màu của cảm xúc làm chủ đạo. Anh đã pha trộn sắc màu của ngôn ngữ , vẫy vùng ngang dọc những đường nét của thân phận con người, góp nhặt những vụn vỡ trong cuộc đời để phác họa thành một “sắc màu cuộc sống” thật đẹp, thật sâu sắc, thật ý nghĩa và đầy quyến rũ .
Anh thích ngồi,
Lặng lẽ ngắm nhìn em.
Lặng lẽ nghe em nói.
Lặng lẽ nhìn em cười.
Những nụ cười tâm trạng :
Buồn – Vui – Âu lo – Phấn khích…
Anh thích ngồi,
Lặng lẽ yêu thương em.
Lặng lẽ quan tâm em.
Lặng lẽ suy đóan điều em đang nghĩ ?
Những gương mặt của thời gian :
Sáng – Trưa – Chiều – Tối …
Anh thích ngồi,
Lặng lẽ-quan sát sắc màu cuộc sống :
Đi qua
luân chuyển
biến đổi
Đi qua
Khung đời đẹp và hẹp
Để rồi,
Lặng lẽ hờn – ghen.
Lặng lẽ yêu – ghét.
Lặng lẽ buồn – vui.
Lặng lẽ đi – về.
Lặng lẽ gọi thầm
hai tiếng : Nẫu quơi!
Đến với thơ KT là đến với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, mỗi khúc thơ, mỗi bài thơ là mỗi nét riêng nhưng đều chứa đựng chung một thông điệp :
“Hãy cứ vui như mọi ngày
Dù chiều nay không ai qua đây
hỏi thăm tôi một lời…….”
(Nhạc Trịnh Công Sơn)
để cùng chia sẻ, đồng điệu với bạn bè, người thân, giúp tâm hồn được thanh thản sau những lo toan đời cơm áo, tìm lại nụ cười sau khi trải qua những bất trắc trong cuộc đời.
Quy Nhơn, ngày 18 tháng 8 năm 2014
Kim Đức
Nhận xét
Đăng nhận xét