Tâm Tình Của Một Người Con- Nguyên Lương
Tác giả: Nguyên Lương
THAY LỜI BẠT
Hai
chúng tôi sinh ta từ hai vùng quê nghèo khổ nhất của Quận Tuy Phước,
Tỉnh Bình Định, miền Trung. Phẻ lớn lên ở vùng biển, cực Đông, xã Phước
Lý. Tôi sinh ra ở vùng núi, cực Tây, xã Phước Thành. Tuổi hai chúng tôi
cách nhau gần 2 con giáp, lưu lạc và tình cờ gặp nhau ở xứ người. Cả hai
đều có những điểm chung: theo đạo Phật, học khoa học, thích thơ văn thi
phú, thích giao du với bằng hữu, và nhất là rất quan tâm đến tình hình
và nên giáo dục ở quê nhà. Phẻ làm nghề giáo, cái nghề mà tôi đã chọn
nhưng không theo được từ những năm còn ở Việt Nam. Tôi làm việc nghiên
cứu khoa học. May mắn nhờ có nhiều cơ hội ở xứ người, cả hai được đi
trọn con đường học vấn, thì giờ rảnh chúng tôi nói chuyện thơ văn. Phẻ
viết rất khỏe, viết văn, làm thơ, nghị luận cả tiếng Việt, tiếng Anh.
Tôi thì lười hơn, chỉ thích đọc thơ văn bằng hữu. Đấy là lý do tôi xin
phép Phẻ để được viết những lời tâm tình này cho tuyển tâp Tưởng Niệm và
Tri Ân, với một mục đích duy nhất: tôi muốn khen em một lời.
Tôi
không khen em ở văn tài, vì trong toàn tuyển tập, không thấy bóng dáng
của những câu chữ bóng bẩy, sử dụng những điển tích khó hiểu hay nói
bóng gió để đánh đố người đọc. Phẻ lại càng cố gắng không viết theo đúng
một thể loại nào, thích gì viết nấy, nghĩ sao viết vậy, viết như hơi
thở, như bước đi, như đang tâm tình, như đang kể chuyện. Phẻ kể chuyện
nhà, chuyện nước. Em quan tâm đến những người tù lương tâm, những người
dân cùng khổ, những cảnh sai trái bất công, tương lai mịt mù bao trùm
thế hệ trẻ quê nhà, và trong văn phong đậm chất thật thà, không trau
chuốt đấy, Phẻ đã làm cho người đọc rơi nước mắt. Phẻ viết không phải để
khoe, hay để che. Em bộc bạch viết như để thay cho lời nói.
Tôi
cũng không khen em ở cách hư cấu câu chuyện để mua vui, vì em kể chuyện
thật, câu chuyện nhà, những câu chuyện lần đầu em đưa lên trang sách
cho mọi người xem: gia đình em là thế đấy, con người em là thế đấy, bạn
bè em là thế đấy… tất cả là một tấm lòng giải bày thật trong sáng mà
không cần đánh bóng.
Em
không là nhà văn, lại không là một thi sĩ. Viết với em là kể chuyện
bằng con chữ, gởi gắm những tâm tình cô đọng, trong sâu thẳm Phẻ muốn
nói, nhưng không nói được bằng lời, hay ghi lại những lời nói ấy để cho
người ở xa không nghe mà biết, không nhìn mà thấy, không chứng kiến mà
hiểu hết, vì em không dấu điều gì.
Qua
tuyển tập Tưởng Niệm và Tri Ân này, tôi muốn khen em: Em đã làm đúng
bổn phận của một người con: con của đất nước, con của gia đình và con
của Nhà Phật. Em đã đóng trọn vai người sĩ phu thời đại qua tâm tình và
mơ ước. Bút thay cho đao kiếm, câu văn thay cho súng đạn, em kêu gọi bao
dung lượng thứ, em đòi công lý bình đẳng cho mọi người. Em muốn dùng
lời dạy của Phật Tổ để cảm hóa con người, con người đang đắm chìm trong
bể khổ của tham, sân, si và ngụp lặn trong thế giới ta bà, hỗn mang đầy
tội lỗi. Với lý tưởng thanh cao, trong sáng, Phẻ luôn tìm những giải
pháp đẹp nhất cho mọi tình huống, mọi vấn đề. Vấn đề nào, khó khăn mấy,
nếu ta có lòng, có tâm, có tài là đều có thể giải quyết được hết một
cách tốt đẹp.
Phẻ
trân qúi tình bằng hữu, những cái duyên gặp gỡ ngoài đời hay trong thơ
văn. Phẻ đến với mọi người bằng tấm lòng bao dung, rộng mở. Luôn tìm
tòi, khám phá để trau dồi học hỏi cho dù em đã là một thầy giáo giỏi. Em
vẫn tiếp tục học cho dù việc học ở trường đã đi đến đích. Học với Phẻ
không phải chỉ để biết cái mới mà học để bổ túc cho cái cũ, để nhìn thấu
vào chân trời xa dù chân trời mọi ngày ta vẫn nhìn thấy. Học để nhìn
người, để thấy mình rõ hơn. Học, chỉ vì Phẻ ham học, ham đọc, vì đời là
ngôi trường không bao giờ đóng cữa, thế thôi!
Chân
trời ấy tưởng đã khép lại khi cậu bé ham học năm 12 tuổi không được cắp
sách đến trường phổ thông cơ sở địa phương. Rồi may mắn đến với gia
đình, năm 15 tuổi, Phẻ cùng gia đình được đến vùng đất tự do, và con
chim đã vỗ cánh đại bàng, tung bay, bay vút lên cao. Nếu năm ấy không
được ra đi, không biết giờ này nơi vùng biển nghèo khó đó, người thanh
niên 38 tuổi đang làm gì nhỉ? Chắc ngày qua ngày, nhìn những cánh buồm
lướt sóng, những chiếc ghe máy đánh cá ngược xuôi, Phẻ có nằm mơ cũng
không dám nghĩ đến giảng đường đại học, những trung tâm nghiên cứu… ở
bên kia bờ Thái Bình Dương, vùng đất hứa cho những người có chí, chịu
khó, đem hết nổ lực, lợi dụng hết những cơ hội để đi đến đích và được
thành danh. Phẻ dành hết những thành qủa đó cho gia đình, cho công ơn
của Mẹ, Cha, của gia đình vợ và người đàn bà đã sát cánh bên cạnh qua
bao khó nhọc để em đạt được những mơ ước đời người.
Trong
tuyển tập, người đọc sẽ thấy bàng bạt trong đó là chắc lọc những tâm
tình đậm sâu mà tác gỉa dành cho người thân thuộc của mình. Trong hơn
150 trang sách, mỗi trang chứa không biết bao nhiêu lời thấm đẫm tình
yêu thương, ơn sâu, nghĩa nặng. Viết như gợi nhớ cho chính mình, không
cho phép mình quên, cho bằng hữu hiểu con người mình, và gởi lại cho hai
đứa con trai biết về cội nguồn, người thân, quê hương và bằng hữu. Qua
những câu văn, câu thơ ta dễ dàng nhận thấy Phẻ là một người con có
hiếu, một người chồng có nghĩa, một người cha có tình, và hơn hết là một
công dân có trách nhiệm. Với đất nước cưu mang mình, Phẻ dành những lời
tri ân cao cả và nguyện đem hết sở tài làm sở dụng để đóng góp phần
mình. Với đất nước nơi sinh ra, Phẻ luôn trăn trở suy tư về hiện tại bất
trắc và tương lai mờ mịt. Phẻ đau nỗi đau của hàng triệu người Việt
tha phương, ngày ngày mỏi mắt trông về trời Tây nơi có hàng triệu người
dân cùng khổ, cố ngoi lên nhưng đã mất hết hy vọng ở ngày mai. Phẻ nghĩ
đến những em học sinh nơi quê nhà, cũng như mình năm xưa, không được cắp
sách đến trường.
Viết
để trước là để Tưởng Niệm, sau là Tri Ân, và như để đánh dấu một cột
mốc trong đời mình. Năm nay ông Nghè Phẻ vừa hoàn thành xong học vị cao
qúi nhất, cũng là năm kỷ niệm “10 năm yêu em” với người bạn đời. Nhân
dịp này, vợ chồng Anh Chị chúc Chú Em tiếp tục đi đến đích con đường đã
vạch, cùng với vợ vài hai con. Những lời tâm tình trên đây coi như món
qùa tinh thần Anh dành tặng cho Phẻ, một người bạn, một người Em, một
thân hữu và hơn hết là người đồng hương Bình Định. Trước khi ngừng ở đây
anh xin được gởi tặng Em mấy câu thơ anh đã viết trong bài “Con Đường
Các Anh Về” trong cuốn bút ký “Con Đường Trước Mặt” xuất bản 20 năm về
trước:
“… Đêm Huế buồn cỏ cây ngậm ngùi, thổn thức
Chiều Qui Nhơn biển gợi sóng ai về
Anh bước đi, đi lại con đường quê
Cứ đi mãi sẽ có ngày anh đến đích…”
Thân qúi,
Nguyên Lươ
Nhận xét
Đăng nhận xét