Vàng Võ Bên Trời- Lam Nguyên
Tác giả: Lam Nguyên
Seattle mùa Trăng Thu, nhờ trăng sáng mà tôi nhìn được những chiếc lá rơi, nằm trước sân nhà : có những chiếc lá còn vàng tươi, có chiếc lá nửa vàng nửa úa, có chiếc nằm cong mình… Tựdưng tôi cảm nghe những mảnh hồn thi nhân trải nghiệm vui, buồn trong cuộc đời dệt nên những vần thơ làm rung động lòng người . Đọc tập thơ “Vàng Võ Bên Trời” của Nguyễn Văn Học Xuyên, tôi cũng cảm nghe được một cái gì vừa cay vừa ngọt trong những câu mang đậm kỷ niệm. Giờ ta hãy lắng nghe nhà thơ Nguyễn Văn học Xuyên tâm sự trong bài thơ “Hoa Bướm Ngày Xưa”:
“ Thuở ấy tôi vừa tròn mười bảy
Em còn tóc biếm tuổi thơ ngây
Tan trường hai đứa về chung lối
Tôi lặng nhìn theo áo trắng bay.
Má lúm đồng tiền bên nét môi
Em cười e ấp thẹn nhìn tôi
Hồn tôi như lạc vào cơn mộng
Muốn nói mà không thốt được lời!
Em trước tôi sau trên phố nhỏ
Đường về trời trở gió sang mùa
Phượng hồng đã chớm khoe màu áo
Thơ thẩn tôi về trong nắng trưa.
Rồi buổi tựu trường thu năm đó
Giã từ phố nhỏ tôi xa em
Đường xưa nay chẳng còn chung bước
Lòng ngẩn ngơ buồn khẽ gọi tên.
Từ đó ta không còn gặp nhau
Dòng đời chia hai nhảnh sông sâu
Tôi từ lưu lạc đời chinh chiến
Lòng vẫn còn mang mộng ước đầu…
Rồi một lần về thăm phố cũ
Sân trường tôi trở lại tìm em
Giữa đàn bướm trắng chiều tan lớp
Nhưng biết tìm đâu thấy bóng em!
Là thế, tình tôi thế ấy thôi
Yêu mà đâu dám ngỏ nên lời!
Để khi xa biệt lòng thương tiếc
Hoa bướm ngày xưa lỡ mất rồi…
Những vần thơ mang hồn “tình đơn phương”, tôi đọc mà nghe lòng mình theo từng nốt nhạc hồn nhiên của một thời tuổi trẻ sống lại! Và ta thử nghe bài “TÌNH”:
“ Có phải là em từ vạn cổ
Hay từ thiên địa buổi hoang sơ
Em về ngự trị ngai Tình ái
Cho cõi trần gian bỗng hóa Thơ.
…………………………………………..”
Có người đã bảo nhờ “hình thức trang nhã” mà cảm được “nội dung” câu thơ thấm đậm!
Hay bài “ gởi em bốn mùa”:
“………………………………………………..
Xin gửi tặng em bốn mùa trái đất
Có gió trăng, hoa bướm với mây trời
Hồn ta dẫu trăm năm gỗ đá
Xin được một lần, yêu quá cuộc đời ơi!
………………………………………………………..”
Những vần thơ trên thấm vào lòng người, có cái gì của triết, của Thơ…Nếu tôi nhớ không lầm một triết gia Tây phương từng nói :“ Un pur esprit s’accroyt sous l’écorce des pierres – có nghĩa là –Một tinh thần trong sáng thuần túy sẽ được tăng trưởng dưới lớp vỏ của đá” . Hồn của thi nhân như cây đàn muôn điệu, chỉ “Chiều Qua Quán Xưa” cũng dệt được những vần thơ mang nhiều hoài cảm :
…………………………………………………..
Nhó xưa chiều quán nhỏ
Giàn hoa tím khoe màu
Mắt ai cười đau đáu
Nghe thời gian trôi mau.
………………………………
…………………………………..
Quán xưa giờ hoang vắng
Người xưa biệt phương nào
Chiều nay qua quán vắng
Buồn lên mấy đỉnh cao…
…………………………………..”
Cái nỗi buồn thật sâu lắng của một kỷ niệm không phai!
Trong những thể thơ truyền thống, thể Lục Bát dễ làm mà khó hay và nếu tay thơ yếu sẽ tạo thành những câu vè…! Giờ ta hãy nghe bài thơ Lục Bát “buồn xưa” của nhà thơ Nguyễn Văn Học Xuyên:
“ Bên trời bảng lảng thu phai
Vàng hiu hắt nắng gió cài song thưa
Chập chờn vẳng tiếng gà trưa
Mơ hồ bên gối buồn xưa vọng về
Sầu lên mấy nẻo sơn khê
Người đi bỏ mặc câu thề gió bay
Hương xưa vẫn ngát phương này
Tình xưa giờ chỉ đọa đày lòng nhau
Nếu đời còn chút mai sau
Xin người chiếc áo qua cầu gió bay
Cho nhau trọn cuộc tình này
Dẫu mai đời có đắng cay cũng đành!
Câu thơ “ Xin người chiếc áo qua cầu gió bay”, theo thiển ý của tôi là một trong những câu thơ hay trong văn chương truyền thống . Nó khắc khoải dĩ vãng, nó ôm ấp tình xưa, nó luyến tiếc một di vật tình yêu…Mang sắc thái tình yêu cõi thế nhân và nhân thế !
Tôi xin mượn câu phát biểu về thơ của cố thi sĩ Xuân Diệu để kết thúc bài viết này:“ Muốn cho lời thơ trong sáng, bản thân cần phải suy nghĩ thật chín, phải chiếm lĩnh được nội dung : điều gì nghĩ ngợi được sáng rõ, thì diễn đạt ra sẽ được sáng tỏ…”. Xin mời độc giả khẽ bước vào vườn thơ “Vàng Võ Bên Trời” của Nguyễn Văn Học Xuyên để tìm thêm hương sắc của tình yêu!
Lam Nguyên
Seattle mùa Trăng Thu 2014.
Nhận xét
Đăng nhận xét