Phố núi Pleiku và những tâm hồn nghệ sĩ- Nguyễn Đoan Tuyết
Tác giả: Nguyễn Đoan Tuyết Nếu thành phố Đà Lạt được ví như một cô gái đẹp kiêu sa, đài các thì Pleiku là một cô thôn nữ đẹp mặn mà, với đôi mắt đen tròn thơ ngây, với những đường nét nét còn hoang sơ trên suối tóc, trên nụ cười. Vâng, Pleiku là một thành phố nhỏ còn mang nhiều vẻ đẹp nguyên sơ, được phủ kín trong những đám sương mù mong manh buổi sáng, thật quyến rũ. Với cái khí trời gai gai lạnh làm cho ta có cứ muốn khoác vào chiếc áo măng-tô đi xuống phố với người yêu và ngồi thu mình vào trong góc m ột quán cà phê. Rồi hút một điếu thuốc, nhìn những giọt cà phê đen long lánh đang nhỏ xuống chầm chậm trong khi tiếng hát Ý Lan sâu l ắng và truyền cảm đang vang lên nhè nhẹ: “Phố núi cao phố núi đầy sương, ph ố núi cây xanh trời thấp thật gần, anh khách lạ đi lên đi xuống, may mà có em đời còn dễ thương…” Ngoài kia phố thị nhỏ và buồn, một nỗi buồn nhẹ nhàng, mênh mang, dễ thương và đôi khi không duyên cớ! Nhưng có lẽ trong m ột khoảnh khắc nào đó trong...
Nhận xét
Đăng nhận xét